Môn Văn Lớp: 9 Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa pa ( phân tích ngắn gọn nhất)

Question

Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa pa ( phân tích ngắn gọn nhất) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Ivy 1 tháng 2021-11-04T11:12:22+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1. Nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng đất nước đã đặt ra trách nhiệm lớn lao lên đôi vai  của những người trẻ tuổi. Đất nước không đòi hỏi họ phải làm một công việc gì phi thường mới xứng đáng được ngợi ca. Mỗi người có thể làm những công việc mà mình thích, công việc gì có lợi cho Tổ quốc đều đáng quý. Anh thanh niên trong tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của nhà văn Nguyễn Thành Long đã là  một người như thế. Anh rời xa quê hương đông vui ấm cúng đến với một điểm cao mù sương Sa Pa để làm khí tượng thủy văn. Một công việc tưởng như bình thường nhưng qua công việc, anh thật đáng khâm phục.

    Nhân vật anh thanh niên hiện lên qua câu chuyện như một biểu tượng về người thanh niên mới xã chủ nghĩa, luôn say mê với công việc của mình.
    Những nét phác thảo của tác giả cũng đủ đưa ta đến một Sa Pa mộng mơ: con suối trắng xóa, những rặng đào, những đàn bò lang cổ đeo chuông như dẫn hồn du khách lạc vào miền đất đẹp kì thú. Thiên nhiên đất nước đẹp như một nguồn động lực, tạo cảm hứng cho con người thêm yêu mến Sa Pa, đến đây và cống hiến sức mình.
    Anh đã xung phong đến đây làm việc trong khung cảnh núi cao, hoang vắng, cô đơn. Công việc của anh nghe có vẻ thật khô khan. Hết đo gió, đo mưa, lại đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất. Nhưng đấy là công việc anh yêu thích, công việc góp phần phục vụ sản xuất và chiến đấu. Công việc ấy đòi hỏi tinh thần trách nhiệm cao, ý chí nghị lực lớn. Gian khổ nhất với anh cũng không phải là rét, là sương mù, là tuyết mà khó khăn nhất với anh là sự cô đơn vắng vẻ quanh năm không một bóng người.

    Nhưng khách đến đây, nhìn cách anh sống, không ai thấy anh mang biểu hiện của một người cô đơn. Anh sống gọn gàng, ngăn nắp, đàng hoàng trong căn nhà nhỏ. Anh còn trồng hoa, nuôi gà và đọc sách. Nỗi nhớ nhà, nhớ đồng loại trong anh được bộc lộ khi thỉnh thoảng anh lại xuống núi tìm gặp bác lái xe và khách qua đường để hỏi thăm, chuyện trò. Anh rất vui khi một lần nhờ anh phát hiện được một đám mây khô giúp quân ta hạ gục được bao nhiêu phản lực của giặc.

    Anh luôn vui vẻ, đáng yêu trong cách sống, cách nghĩ. Chỉ có một mình nhưng anh không thấy cô độc vì thấy công việc của anh liên quan đến nhiều người. Bạn của anh khi xong công việc là những trang sách.

    Cho dù công việc của anh đòi hỏi sự tỉ mỉ, chính xác, làm việc trong bất cứ điều kiện thời tiết nào, khó khăn vất vả đấy nhưng anh luôn cảm thấy mình nhỏ bé, bình thường so với nhiều người khác. Anh khiêm tốn tới mức khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh lại nhiệt tình giới thiệu người khác mà theo anh xứng đáng hơn mình.

    Tình người trong anh thật gần gũi, giản dị, mộc mạc. Anh gửi biếu vợ bác lái xe vừa ốm dậy củ tam thất. Anh tặng cô kĩ sư một bó hoa đẹp, gửi các vị khách một làn trứng để ăn trưa. Bức tranh về anh thanh niên thật đẹp, thật sáng trong với lí tưởng cao đẹp giữa đỉnh cao lặng lẽ, âm thầm cống hiến sức mình cho đất nước. Tình yêu đất nước trong anh thật sâu sắc bởi chỉ có tình yêu ấy mới cho anh có mặt ở đây, lặng lẽ, cần mẫn làm công việc đầy ý nghĩa.

    Nhân vật anh thanh niên không một lần được tác giả nhắc tên riêng nhưng những nét miêu tả về anh lại vô cùng rõ nét, chân thật. Anh gợi cho dòng cảm xúc của chúng ta miên man nghĩ đến những hàng bia mộ liệt sĩ chưa biết tên và lòng bỗng vang lên câu thơ của nhà thơ Lê Anh Xuân:

    Anh tên gì hỡi anh yêu quý

    Anh vẫn đứng lặng yên như bức thành đồng

    chúc bn hok tốt!!!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )