Môn Văn Lớp: 9 Phân tích cấu tạo ngử pháp của câu thơ sau chính tâm trạng ấy nhà thơ viễn phương thừ từ thành phố sài gòn ,thành phố hồ chí minh thân yêu r

Question

Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: Phân tích cấu tạo ngử pháp của câu thơ sau chính tâm trạng ấy nhà thơ viễn phương thừ từ thành phố sài gòn ,thành phố hồ chí minh thân yêu ra thăm bác và trở về với bài thơ viếng lăng bác No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Iris 3 tuần 2022-04-06T07:09:03+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

    0
    2022-04-06T07:10:06+00:00

    Cảm xúc của một người con đã đi từ một nơi rất xa cả về không gian lẫn thời gian giờ đây được trở về bên Bác, được diễn tả sâu sắc qua khổ thơ:

    “( trích khổ 1)”

    – Nhà thơ kể: ” (câu 1) “. Câu thơ như một lời thông báo ngắn gọn, lời lẽ giản dị nhưng chứa đựng biết bao điều sâu xa.

    – Nhà thơ xưng “con”. Chữ “con” ở đầu bài, đầu dòng thơ. Cách xưng hô này thật thân thiết, gẫn gũi ấm áp tình thương mà vẫn rất mực thành kính thiêng liêng.

    ( Liên hệ thơ Tố Hữu: Người là Cha, là Bác, là Anh

    Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ)

    – Nhà thơ sử dụng từ thăm thay cho từ viếng. Viếng là đến chia buồn với thân nhân người đã mất, thăm là thăm hỏi, trò chuyện với người còn sống. Đây là cách nói giảm nói tránh nhằm giảm nhẹ nỗi đau thương mất mát khẳng định Bác vẫn còn sống mãi trong trái tim nhân dân VN, trong lòng dân tộc.

    – Đến thăm Bác, hình ảnh đầu tiên tác giả quan sát, cảm nhận được, có ấn tượng đậm nét là hình ảnh hàng tre

    + Sự xuất hiện hàng tre trong thơ VP k chỉ có ý nghĩa tả thực. Nhà thơ đã viết hình ảnh hàng tre với bút pháp tượng trưng- Ẩn dụ

    + nghĩa ẩn dụ: biểu tượng cho con người, cho dân tộc VN. từ láy “xanh xanh ” gợi sức sống mãnh liệt của cây tre cũng như sức sống dẻo dai của con người VN.

    – Thành ngữ ” bão táp mưa sa” chỉ những khó khăn gian khổ những vinh quang cay đắng mà nhân dân VN đã vượt qua trong suốt trường kì kháng chiến của dân tộc.

    – Đứng thẳng hàng- hình ảnh nhân hóa- là tinh thần đoàn kết chiến đấu anh dũng không bao giờ khuất phục.

    Từ hình ảnh hàng tre bát ngát trong sương, nhà thơ đã liên tưởng, khái quát đến hình ảnh hàng tre mang nghĩa ẩn dụ, biểu tượng cho sức sống bền bỉ, dẻo dai, kiên cường bất khuất của con người, dân tộc VN.

    – Niềm xúc động, tự hào về đất nước dân tộc được nha thơ bộ lộ trực tiếp qua từ cảm thán “Ôi” đứng đầu câu. Hàng tre ấy như 1 đội quân danh dự cùng với những loài cây khác đại diện cho con người ở mọi miền quê tụ họp về đây sum vầy trò chuyện cùng Bác và canh giấc ngủ cho Người.

    0
    2022-04-06T07:10:52+00:00

    “Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà
    Miền Nam mong Bác nỗi mong cha”

    Nỗi mong chờ và ao ước của đồng bào đã được Bác đưa vào thăm không còn nữa! Người đã ra đi mãi mãi để lại bao niềm nuối tiếc trong lòng mỗi người dân Nam Bộ. Viễn Phương – nhà thơ trẻ miền nam – được vinh dự ra thăm lăng Bác. Tác giả đã thay mặt nhân dân miền nam bảy tỏ tình cảm của mình khi đứng trước người cha già dân tộc, Xúc động đến tận đáy lòng, Viễn Phương viết bài “Viếng lăng Bác”. Đây là bài thơ đầu tiên gợi cho em niềm xảm xúc sâu xa nhất.
    Cảm xúc đầu tiên ta cảm nhận được tù bài thơ có lẽ vì bài thơ thể hiện được tình cảm chân thành và giản dị của đồng bào Nam bộ muốn nhắn gửi, nhờ Viễn Phương nói hộ nỗi trong chờ và mong đọi Bác vào tham.

    Xúc dộng nghẹn ngào, mở đầu bài thơ, tác giả viết:

    “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
    Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
    Ôi hàng tre! Xanh xanh Việt nam”

    Tình cảm nhà tho rất chân thành và cũng rất gần gũi. Đối vói người chiến sĩ miền Nam được ra thăm lang Bác là một điều rất vinh dụ. chính vì thế tình yêu thương của tác giả đối với Bác rất chân thành. Câu thơ rất ấm áp tình người với cách xưng hô thân mật “con”. Bởi tất cả mọi người đều là những người con trung hiếu của Bác. Tác giả khéo léo chọn hình ảnh cây tre, tạo nên hình ảnh thân thuộc của đất nước để mở rộng bài thơ hơn. Nhắc đến hình ảnh cây tre, ta lại nghĩ tói đất nước, tói dân tộc Việt với bao đức tính cao quý: bất khuất, kiên cường,đầy ý chí mạnh mẽ.

    Theo đoàn người, tác giả vào thăm lăng Bác, nhà thơ nhìn thấy:

    “Ngày ngày mặt tròi đi qua trên lăng
    Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

    “mặt trời” ngày ngày đi qua trên lăng là mặt trời của thiên nhiên, nguồn sáng lớn nhất, rực rỡ. nhưng mặt trời trong lăng còn nhận ra một mặt trời khác “rất đỏ”. Một hình ảnh nhân hóa chan chứa biết bao sự đáng kính đối với Bác Hồ vĩ đại. bằng hình ảnh ẩn dụ, nhà thơ đã ví Bác là “mặt trời”, Người là mặt trời rực đỏ màu cách mạng sẽ mãi mãi chiếu sáng đường chúng ta đi bằng sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Người. đây là nét nghệ thuật sáng tạo của tác giả. Độc đáo nhà thơ còn sáng tạo một hình ảnh khác để gợi ra Bác:

    “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
    Kết tràng hoa dâng bẩy mươi chín mùa xuân”

    Hình ảnh nhũng dòng người đi trong thương nhớ, kết những tràng hoa không chỉ là hình ảnh tả thực so sánh những người xếp hàng dài vào lăng trông như những tràng hoa vô tận. nó còn có ý nghĩa tượng trưng: cuộc đòi của họ đã nỏ hoa dưới ánh sáng Bác. Những bông hoa tươi thắm đó đang đến nhũng gì tốt đẹp nhất. “dâng bảy mươi chín màu xuân”, hay chính là hình ảnh hoán dụ về con người đã sống bảy mươi chín đời người sống ngập tràn niềm hân hoan như ngày xuân. Ánh sáng nơi Bác được nhà thơ miêu tả như một vầng trăng hiền dịu:

    “Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
    Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
    Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
    Mà sao nghe nhói ở trong tim”

    Ánh sáng của những ngọn đèn mờ ảo trong lăng gợi nhà thơ liên tưởng thật thú vị “ánh trăng”. Tác giả đã thể hiện sự am hiểu của mình về Bác qua sự liên tưởng kì lạ đó. Bởi trăng với Bác đã từng vào thơ Bác trong nhà lao, trên chiến trận, giờ đây trăng cũng đến dỗ giấc ngủ ngàn thu cho Người. Với hình ảnh “vầng trăng sáng dịu hiền” nhà thơ còn muốn tạo ra một hệ thống hình ảnh vũ trụ để ví vói Bác. Bác của chúng ta là vậy. “mặt tròi”, “vầng trăng”, “trời xanh” đó là những cái mênh mông bao la của vũ trụ được nhà thơ ví như cái bao la rộng lớn trong tình thương của Bác. Đó cũng là biểu hiện cho sự vĩ đại, rực rỡ của con người với sự nghiệp của Bác. Biết rằng Bác vẫn sống mãi trong sự nghiệp cách mạng và tâm trí nhân dân như bầu trời xanh vĩnh viễn trên cao. Nhưng nhà thơ vẫn không khỏi thấy đau nhói trong lòng khi đứng trước thi thể Người. “Mà sao nghe nhói ở trong tim”. Nỗi đau như hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim thổn thức của tác giả. Đó là sụ rung cảm chân thành của nhà thơ.

    Đứng trong lăng bác, nhưng khi nghĩ đến lúc phải xa Bác, Viễn Phương thấy bịn rịn không muốn dứt. Tình cảm của nhà thơ tron suốt thời gian trên luôn sâu lắng, đau lặng lẽ nhưng đến giây phút này, Viễn Phương không thể nào ngăn được nữa, để cho tình cảm theo dòng nước mắt tuôn trào, dâng lên cao và tha thiết nhất “mai về miền nam thương trào nước mắt”. Chỉ nghĩ đến việc về miền nam, tác giả cũng “tuôn trào nước mắt” luyến tiếc khi chia tay bịn rịn không muốn xa nơi Bác an nghỉ. ở câu thơ này tác giả không sử dụng nghệ thuật nào, chỉ là lời nói giản dị, là tình thương sâu lắng tự tấm lòng nhưng lịa làm cho ta xúc động, bài thơ như người dân nam Bộ, nhưng lại lắng trong đó nỗi thương yêu đau đớn không có gì tả được. Tác giả thay mặt cho nhân dân miền nam bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn với vị cha già dân tộc. Câu nói giản dị ấy làm người đọc thêm hiểu và đồng cảm với cảm xúc Viễn Phương, bởi lới nói đó đều xuất phát từ muôn triệu trái tim bé nhỏ cùng chung nỗi đâu không khác gì tác giả. Được gần bác dù chỉ trong phút giây nhưng không bao giờ tác giả muốn xa bác vì Người ấm áp, rộng lớn quá. Ước nguyện thành kính của tác giả cũng là mong ước nguyện chung của nhưng người đã hoặc chua một lần gặp Bác.

    “Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
    Muốn làm đóa hoa tỏa ngát hương đâu đây
    Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

    Điệp ngữ “muốn làm” lặp lại nhiều lần trong đoạn thơ thể hiện ước muốn của tác giả. Hình ảnh cây tre lại xuất hiện khép bài thơ một cách khéo léo. Mộ mong ước chân thành của nhà thơ. Tác gỉa muốn làm con chim hàng ngàn ca hót cho Bác yên ngủ, làm hoa tỏa hương thơm ngào ngạt, cùng muốn đóa hoa khác làm đẹp cho noi bác yên nghỉ. Và vui sướng nhất khi làm cây tre trung hiếu đứng mãi bên Bác canh trừng cho giấc ngủ Người. cánh hoa ấy, tiếng chim ấy, cây tre ấy giữ mãi cho Người giấc ngủ yên bình. Viễn Phương nói lên mong ước cũng như ước nguyện tát cả chúng ta muốn gần Bác để lớn lên một chút

    “Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta
    Ta bỗng lớn ở bên Người một chút”

    Bác của chúng ta là vậy. Người giàu tình thương yêu, giàu đức hi sinh và đời Người vô vùng giản dị. Đất nước ta mất bác như mất người cha vĩ đại, người cha luôn dành cho nhân loại tình thương vô bờ bến.

    Bài thơ thật giàu hình ảnh, giàu cảm xúc, mấy cai đọc bài thơ không thấy rung động trong lòng. Bằng cách sử dụng điêu luyện những biến pháp tu từ một cách sáng tạo, tác giả đã thể hiện tình cảm đằm thắm lại rất giản dị chân thành đối vói Bác. Nhà thơ truyền được cảm xúc của mình đến người đọc chính bở cảm xúc của tác giả cũng là cảm xúc của đồng bào nam bộ nói riêng, của dân tộc nói chung.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )