Môn Văn Lớp: 9 nhập vai lục vân tiên kể lại trận đánh cướp cứu kiều nguyệt nga

Question

Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: nhập vai lục vân tiên kể lại trận đánh cướp cứu kiều nguyệt nga
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Aaliyah 2 tháng 2022-02-16T03:34:47+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Tôi tên là Lục Vân Tiên, người ở quận Đông Thành. Tôi là một chàng trai mười sáu tuổi, trong lòng rất hăm hở muốn được lập nhiều công danh và giúp ích cho đời. mấy năm học cùng thầy trên núi, dù văn võ đã thành thạo, nhưng lúc nào tôi vẫn luôn tự nhủ cần phải học tập và rèn luyện thêm nữa.

    Năm ấy, khi nghe tin triều đình mở khoa thi, tôi đã rất hăng hái xin phép thầy xuống núi. Trước khi lên kinh đô, tôi về thăm cha mẹ. Vừa xuống núi, tôi đã nghe thấy tiếng người dân khóc than thảm thiết. Họ kéo nhau chạy tán loạn vào rừng để trốn. Thấy thế, tôi liền giữ một ông cụ đang hốt hoảng bỏ chạy lại để tìm hiểu sự tình. Ông cụ khuyên tôi rằng: – Cháu hãy chạy đi nếu không muốn chết ! Lũ cướp rất đáng sợ, chúng trang bị rất nhiều vũ khí, chúng đang tàn phá nhà cửa và cướp bóc của cải của dân làng chúng tôi. Cậu hãy chạy mau đi, nghe lời lão đi! Hiện có một cô gái nghe nói xinh đẹp lắm đang bị chúng bắt lại và bị cướp hết vàng bạc rồi. Thôi lão đi đây….”

    Vừa dứt lời, ông lão đã tức tốc chạy đi. Nghe thấy thế, ngọn lửa giận dữ trong tôi bùng cháy. Lũ cướp đang không biết hung bạo thế nào nhưng nhìn thấy dân làng hỗn loạn, sợ hãi thế ki, tôi thầm nghĩ chúng cũng tàn ác lắm. Nhất định tôi không thể bỏ qua chuyện này được, phải giúp họ thôi.

    Không kịp nghĩ ngợi lâu, tôi ghé qua bên đường bẻ một cành cây dài làm gậy rồi nhanh như chớp xông vào giữa đám cướp quát lớn: – Bớ đảng hung đồ kia! Tụi bây chớ quen làm thói hồ đồ mà hại dân vô tội”. Tôi nói vậy để chúng nhận ra những việc làm sai trái của mình và cũng là đang mở ra cho chúng một con đường để thoát thân. Ngờ đâu tên đứng đầu mắt trợn ngược đầy hung tợn, mặt đỏ phừng phừng cầm thanh gươm sắc bén chỉ vào tôi và quát: – Mày là thằng nào mà dám tới đây lớn tiếng thế? Tụi ta chẳng làm gì mầy sao mầy lại dám tới đây gây sự với bọn ta?”. Nói rồi tên cướp hò hét bọn lâu la bao vây bốn phía quyết không cho tôi đường tháo chạy.

    Trong vòng vây, bọn chúng người cầm gươm, người cầm giáo đằng đằng sát khí hô vang: “GIẾT! GIẾT! GIẾT!”. Rồi chúng cứ thế mà xông vào, vung giơm, giáo nhằm tôi mà đâm. Tôi cầm cây gậy đánh hết bên trái rồi đánh bên phải làm chúng sợ kinh hồn, vứt hết gươm giáo mà bỏ chạy tán loạn để thoát thân. Tên tướng cướp định cũng bị tôi đánh cho một trận sống dở chết dở.

    Dẹp xong lũ cướp hung tợn, tôi ân cần hỏi người gặp nạn. Hỏi ra thì mới biết nàng là Kiều Nguyệt Nga, người ở quận Tây Xuyên còn người kia là nàng hầu Kim Liên. Cha Kiều Nguyệt Nga là tri phủ ở miền Hà Khê. Ông mới cho người gửi thư rước nàng về để định bề gia thất. Dù không phải là người mà nàng muốn gắn bó nhưng vì là ý cha nên nàng đành chấp thuận. Nàng Nguyệt Nga thật là một cô gái hiếu thảo và đức hạnh, tôi ngưỡng mộ nàng vô cùng. Nàng kể rằng đang trên đường về nhà vâng lời cha thì chẳng may lại bị bắt lại, rất may tôi có mặt kịp thời giải nguy cho. Vì thế, nàng cảm kích lắm mời tôi ghé qua nhà nàng ở Hà Khê để đền ơn cho tôi.

    Vừa nghe nàng nói vậy, tôi liền khước từ bởi việc tôi làm là tự nguyện, là vì thấy việc bất nghĩa thì không thể không xả thân. Tôi cảm tạ tấm chân tình ấy của nàng rồi từ biệt để lên đường về thăm cha mẹ . Thế đấy! Tôi đã giúp ích cho dân làng rồi. Tôi lại hăm hở lên đường để thi thố tài năng, cứu giúp những người khốn khó, diệt trừ lũ bạo ngược. Tôi chỉ mong nhân dân mãi luôn có được cuộc sống ấm no mà thôi. Và thật không thể ngờ rằng lần gặp tình cờ này lại là duyên phận của tôi và nàng Kiều Nguyệt Nga xinh đẹp, đức hạnh.

  2. Em có thể tham khảo dàn ý này nhé:

    I. Mở bài: Xưng tôi ở trong vai nhân vật Lục Vân Tiên giới thiệu câu chuyện kể.

    II. Thân bài:

    – Giới thiệu vài nét về bản thân: con nhà (…), đang trên đường ra kinh để ứng thí.

    – Gặp toán cướp Phong Lai, thấy chuyện bất bình nên tức giận, bẻ cây làm gậy nhằm làng xông vô.

    – Dẹp xong lũ cướp, nghe tiếng khóc của người con gái nào đấy phát ra từ chiếc kiệu.

    – Nàng là Kiều Nguyệt Nga. Một người con gái xinh đẹp, mỹ miều. Nàng vẫn còn sợ hãi chuyện vừa xảy ra.

    – Không nhận lời trả ơn của nàng. Nhớ câu “kiến ngãi bất vi / Làm người thế ấy cũng phi anh hùng” nên tôi tiếp tục lên đường đi thi.

    III. Kết bài: Suy nghĩ về thế sự đất nước và khát vọng lập công danh, xây dựng đất nước.

    Bài tham khảo mẫu ngắn:

    Tôi tên là Lục Vân Tiên, một chàng trai mười sáu tuổi, trong lòng rất hăm hở muốn được lập nhiều công danh và giúp ích cho đời. Một lần, trên đường trở về nhà khi đi dọc đường gặp toán cướp đang bắt nạt dân làng bèn xông vào cứu người bị nạn. Bọn cướp hung hăng đao kiếm lăm lăm vào, tôi chỉ kịp bẻ vội khúc cây bên đường làm vũ khí .Nhưng vốn là người giỏi võ nên tôi né được những cú đánh của bọn cướp Phong Lai. Và không lâu sau ,tôi đã đánh tan bọn cướp kẻ cầm đầu cũng phải bỏ mạng. Khi đó hai cô gái đang ngồi trong xe mới hoàn hồn nhưng vẫn còn sợ. Lúc đó, tôi mới tới gần xe động viên an ủi 2 cô gái. Đó là con của quan chi phủ Hà Khê. Nay trên đường về nhà gặp cha chẳng may gặp nạn, tiểu thư Kiều Nguyệt Nga, người ở quận Tây Xuyên còn người kia là nàng hầu Kim Liên. Cha Kiều Nguyệt Nga là tri phủ ở miền Hà Khê. Ông mới cho người gửi thư rước nàng về để định bề gia thất. Nhưng khi được tôi cứu giúp, cô mong được đền ơn cứu mạng nhưng tôi từ chối . Tôi vốn là nam tử hán, xưa nay làm ân chưa bao giờ có ý muốn được báo đáp. Nói đoạn, tôi liền đi khỏi.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )