Môn Văn Lớp: 9 Hãy viết 1 đoạn văn quy nạp ( khoảng 10 câu ) phân tích ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh vầng trăng và chiều sâu tư tưởng mang tính triết lí

Question

Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: Hãy viết 1 đoạn văn quy nạp ( khoảng 10 câu ) phân tích ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh vầng trăng và chiều sâu tư tưởng mang tính triết lí trong khổ thơ kết của bài thơ ” Ánh trăng” . Trong đoạn có sử dụng 1 câu phủ định ( Gạch chân chỉ rõ )
Khổ thơ kết
” Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình. ”
(GẠCH CHÂN CHỈ RÕ MỚI ĐC VOTE 5* ) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Caroline 3 tháng 2022-01-11T09:26:53+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. aikhanh
    0
    2022-01-11T09:28:21+00:00

    ” Trăng cứ tròn vành vạnh kể chi người vô tình ánh trăng im phăng phắc đủ cho ta giật mình. “

    khổ thơ cuối cùng mang tính hàm súc độc đáo và đạt tới chiều sâu tư tưởng và triết lí. ” trăng tròn vành vạch” là vẻ đẹp của trăng vẫn viên mãn, tròn đầy và không hề bị xoay chuyển dù cho trải qua biết bao thăng trầm. trăng chỉ im phăng phắc, trăng ko nói j cả, trăng chỉ nhìn, nhưng cái nhìn đó đủ khiến cho con người giật mình. ánh trăng như 1 tấm gương để cho con người soi mình qua đó, để con người nhận ra để thức tỉnh lương tri. con người có thể từ chối bỏ, có thể lãng quên bất cứ điều j trong tâm hồn của mình. nhưng dù j ik nữa thì những giá trị văn hóa tinh thần của dân tộc cũng luôn vây bọc và chở che cho con người

  2. aikhanh
    0
    2022-01-11T09:28:35+00:00

    “Trăng cứ tròn vành vạnh
    Kể chi người vô tình
    Ánh trăng im phăng phắc
    Đủ cho ta giật mình”.
    Vầng trăng vẫn còn đó, trọn vẹn cao thượng đến lạ lùng mặc cho con người có thờ ơ lạnh nhạt,nó ko nói hay trách mắng j cả, nó vẫn toả sáng với bao vẻ đẹp tự nhiên thanh bạch. Vầng trăng đó biểu tượng cho những ngày tháng gian khổ thiếu thôn mà nghĩa tình, cho tấm lòng của nhân dân yêu thương che chở đùm bọc cách mạng:
    Trăng cứ tròn vành vạnh. Những giá trị đích thực của quá khứ, những ân nghĩa thuỷ chung của một thời oanh liệt – dù đã lùi xa mờ vào dĩ vãng nhưng vẫn trường tồn cùng thời gian. Sự tròn đầy viên mãn của vầng trăng đặt cạnh sự vô tình của con người làm tác giả thêm day dứt, hối hận trước toà án lương tâm. Quả thật chẳng có toà án nào xét sự lãng quên của con người, chỉ có lương tri sâu thẳm mới đánh thức trong chúng ta trách nhiệm đối với quá khứ. Sự cao thượng vị tha của vầng trăng – bất chấp vô tình xa lạ – buộc con người phải suy nghĩ lại chính mình. Bài thơ được sáng tác năm 1978, chỉ ba năm sau ngày toàn thắng của dân tộc. Tại sao chỉ có ba năm với cuộc sông thị thành, với bộn bề lo toan thường nhật có thể làm cho người ta lãng quên hơn mười ngàn ngày trong lửa đạn thiếu thôn và sự ấm áp tình đồng đội, vòng tay che chở của nhân dân? Vẫn biết không có gì là mãi mãi trước sức mạnh xói mòn của dòng chảy thời gian nhưng điều đang xảy ra vẫn khiến nhà thơ phải ngỡ ngàng nhìn lại.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )