Môn Văn Lớp: 9 Hãy kể lại một câu chuyện cổ tích mà em bắt gặp giữa cuộc sống đời thường (Bài làm cần kết hợp sử dụng yếu tố miêu tả, miêu tả nội tâm, nghị

Question

Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: Hãy kể lại một câu chuyện cổ tích mà em bắt gặp giữa cuộc sống đời thường (Bài làm cần kết hợp sử dụng yếu tố miêu tả, miêu tả nội tâm, nghị luận; các hình thức đối thoại, độc thoại, độc thoại nội tâm). No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Elliana 2 tuần 2022-01-10T02:22:18+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Có một lần, tôi đã làm một việc khiến ba mẹ rất vui lòng. Cảm giác làm được tốt trong lòng thấy vui lắm, vì lúc ấy tôi mới học lớp bốn thôi.

    Hôm đó, một ngày chủ nhật, ánh nắng mặt trời trải khắp không gian chiếu lên những giọt sương còn đọng trên lá cỏ làm nó lung linh như những viên pha lê. Một ngày được nghỉ ngơi thư giản sau một tuần học tập và làm việc vất vã của mọi người. “Một ngày rãnh rỗi mà không đi chơi thì thật là lãng phí thời gian” chỉ nghĩ thôi tôi thấy lâng lâng trong người. Tôi vừa đi ra phòng khách vừa hát “Một ngày mới nắng lên, ta đưa tay chào đón…là…la…lá…lá…la..” thì thấy ba mẹ lăng xăng làm chuyện gì đó, tôi tò mò hỏi “Ba mẹ đang làm gì vậy ạ?” “À! Ba mẹ chuẩn bị đi thăm bạn cũ, đã lâu rồi không còn gặp con à” ba tôi đáp. Mẹ nói với thêm vào “Hôm nay con trông nhà và giúp ba mẹ làm việc nhà nhé! Chiều ba mẹ về có quà cho con”. Nghe mẹ nói xong tôi cảm thấy cụt hứng, những dự định được đi chơi tan biến, chưa làm việc gì mà cảm thấy mệt mỏi. Trước giờ tôi có động tay, động chân vào mấy việc này đâu, có thời gian rảnh là đi chơi với đám bạn nên mệt mỏi là phải rồi.

    Ba mẹ tôi vừa ra khỏi nhà thì lũ bạn tôi chạy ùa vào “Linh ơi! Đi thôi!”, một đứa trong bọn la lên, tôi ngạc nhiên hỏi “Đi đâu?” “Mày không nhớ hôm nay là ngày gì à?” Ngân hỏi lại, nó nhìn cái mặt ngơ ngác của tôi và nói tiếp “Hôm nay là ngày sinh nhật Minh Thư lớp mình đấy” Tôi chợt nhớ ra và nói “Chút xíu nữa là quên mất, cảm ơn các bạn nha”. Tôi mời các bạn vào nhà và nói “Chờ tao một chút, đi thay quần áo”. Bước vào trong nhìn thấy nhà còn bề bộn, dơ bẩn tôi chợt nhớ lời mẹ dặn lúc nãy tôi nghĩ bụng “Chết rồi nhà cửa như thế này làm sao mà đi được, với lại buổi tiệc cũng sắp bắt đầu rồi”. Tôi đắn đo cân nhắc có nên đi hay không, nếu đi thì tất cả việc nhà mẹ giao mình không làm chắc mẹ buồn lắm và mẹ phải bắt tay vào dọn dẹp thì càng vất vả. Còn nếu tôi không đi sinh nhật thì Minh Thư sẽ giận và không chơi với tôi nữa, sinh nhật nó bốn năm mới tổ chức một lần vì nó sinh vào ngày 29/2. Tôi phải làm sao đây…? Một đứa ham chơi như tôi đây mà bỏ lỡ một cuộc vui như vầy thì thật là đáng tiếc. Suy nghĩ một hồi lâu, tôi quyết định ở nhà dọn dẹp nhà cửa. Chạy ra cửa nói với đám bạn là tôi không đi được và gởi lời xin lỗi đến Minh Thư. Có thể nó giận và không chơi với tôi thì cũng một thời gian ngắn thôi, thế nào rồi cũng quay lại, tính Thư trước giờ là như vậy.

    Tôi bắt tay vào công việc. Bắt đầu là phòng ngủ, sắp xếp lại mền, gối cho ngay ngắn, quét dọn phòng sạch sẽ, kéo rèm lên cho nắng sớm vào phòng. Tiếp đến phòng khách phải quét bụi trên tủ, bàn rửa bộ ấm chén uống trà của ba và lau sạch nền gạch. Bước xuống bếp thấy chén đũa ăn sáng còn ngổn ngang trên bàn, một thau đồ mẹ giặt chưa phơi, trên bếp còn bề bộn xoong nồi, tôi hít một hơi dài và bắt tay vào việc. Trước giờ tôi chưa làm việc này nhưng vừa làm vừa nhớ lại lời mẹ dạy, miệng ngân nga câu hát mà công việc đã xong lúc nào không hay. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mồ hôi của mình chảy như suối vậy, cảm giác mệt mỏi xen lẫn niềm vui. Thành quả lao động của một cô bé luôn lười biếng, ỉ lại ba mẹ, nhiều lúc ba mẹ nói lắm mới giúp, bây giờ làm việc một cách tự giác và hoàn thành rất tốt công việc được giao, trong lòng thấy vui sướng làm sao! Hạnh phúc biết bao! Thật sung sướng khi mình đã chiến thắng bản thân để vượt lên chính mình.

    Khỏi phải nói, chiều đó ba mẹ về, vừa bước vào nhà đã vui cười ba khen “Con gái của ba rất ngoan, biết nghe lời ba mẹ, cảm ơn con rất nhiều” tôi bẽn lẽn “Dạ con đã lớn rồi phải không mẹ”. Mẹ nói “Con mẹ đã lớn rồi, quà của con đây này” vừa nói mẹ vừa lấy trong túi ra một con gấu bông xinh xinh tặng cho tôi “Cảm ơn ba mẹ, con thích lắm”. Mẹ làm cơm chiều thật ngon để đãi tôi vì thành quả lao động của một ngày “làm việc”.

    Sau ngày hôm đó tôi suy nghĩ nhiều về bản thân “Mình có thể làm được nhiều việc hơn thế nữa, tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”. Hoàn thành một việc tốt làm cho ba mẹ vừa lòng và mình cũng cảm thấy hạnh phúc nhân lên gấp bội. Về sau tôi làm được nhiều việc hơn, cố gắng giúp đỡ ba mẹ bớt cực nhọc sau những ngày làm việc vất vã. Hôm nay tôi chia sẻ cho các bạn một mốc son trong đời và là một kỹ niệm đẹp làm tôi nhớ mãi.

  2. I, Dàn ý tham khảo

    1, Mở bài

    – Giới thiệu chung về câu chuyện cổ tích mà em bắt gặp giữa cuộc sống đời thường.

    + Câu chuyện đó có nội dung như thế nào?

    + Câu chuyện đó để lại trong em những cảm xúc gì?

    2, Thân bài

    – Sức sống mãnh liệt của cậu bé Thiện Nhân

    + Bị mẹ ruột bỏ rơi nơi vườn hoang ngay từ lúc mới sinh ra

    + Bị tàn tật

    => Vẫn gieo một hi vọng được cắp sách tới trường

    – Một sự may mắn vô cùng to lớn đã đến với bé

    + Cô Mai Anh, ở Hà Nội đã quyết định nhận bé về nuôi

    + Được đến trường

    3, Kết bài

    – Tình cảm của em dành cho bé Thiện Nhân

    II, Bài văn tham khảo

    Tuần lễ khai giảng vừa qua, em đã được chứng kiến một câu chuyện cổ tích có thật. Đó là câu chuyện cậu bé “Phùng Thiện Nhân” được cắp sách tới trường dù cậu không được lành lặn như bao đứa trẻ khác.

    Nói về sức sống mãnh liệt, có lẽ không thể không nhắc tới bé Thiện Nhân. Bị mẹ ruột bỏ rơi nơi vườn hoang ngay từ lúc mới sinh ra, Thiện Nhân bị thú rừng cắn mất bộ chân sinh dục và chân trái thế nhưng ròng rã 3 ngày, cậu bé vẫn sống. Những tưởng cuộc đời của cậu bé đến đây là kết thúc, nhưng không, một điều kì diệu và may mắn đã đến với cậu bé này!

    Đó là cô Mai Anh, ở Hà Nội đã quyết định nhận bé về nuôi vì xúc động trước hoàn cảnh của bé. Đây thực sự là một quyết định mà không phải ai cũng làm được. Bởi chẳng ai có đủ can đảm nhận nuôi một bé tàn tật. Nhiều người ngoài cuộc còn không ngừng phán xét rằng: “Cô này bị điên rồi”. Nhưng không, cô Mai Anh vẫn kiên quyết nuôi em, vẫn kiên quyết gieo mầm sự sống cho em, cho em được thực hiện ước mơ của mình.
    Câu chuyện của bé Thiện Nhân và cô Mai Anh thực sự là một câu chuyện cổ tích thời hiện đại về bản năng sống mạnh liệt của một em bé nhỏ và tình yêu thương, rung cảm trước số phận éo le đã làm xúc động hàng triệu người. 

    Ngày 5/9 vừa qua, Thiện Nhân đã chính thức trở thành học sinh lớp Một, Trường tiểu học Tràng An, Hà Nội. Trong buổi tổng duyệt, Thiện Nhân mạnh dạn đứng xếp hàng ở vị trí đầu tiên. Thiện Nhân còn dỗ một bạn nam đang khóc nhè ở hàng bên cạnh rằng: “Sao thế? Chỉ là vào lớp Một thôi mà!”.

    Thật vậy, bé Thiện Nhân là hiện thân của sức sống bản năng mãnh liệt, sự hiện diện của bé trong cuộc đời này đã nhân lên lòng nhân ái trong biết bao con người. Sau những tháng ngày vận lộn để sinh tồn, nay bé đã sống trong vòng tay thương yêu của một đại gia đình. Câu chuyện về cuộc sống của bé Thiện Nhân đã trở thành “chuyện cổ tích hôm nay” – cổ tích về sức sống bản năng mãnh liệt

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )