Môn Văn Lớp: 9 Đóng vai nhân vật bé thu kể lại đoạn trích từ khi ông sáu về thăm nhà đến khi ông chia tay trỏ về đơn vị sử dụng yếu tố miêu tả miêu tả nội

Question

Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: Đóng vai nhân vật bé thu kể lại đoạn trích từ khi ông sáu về thăm nhà đến khi ông chia tay trỏ về đơn vị sử dụng yếu tố miêu tả miêu tả nội tâm đối thoại độc thoại nội tâm No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Cora 3 tháng 2022-01-30T07:23:55+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Với tôi một đứa trẻ sinh ra trong thời chiến việc cảm nhận tình cảm gia đình khi đầy đủ các thành viên là điều không dễ dàng, tôi chỉ hình dung ra ba của mình qua những tấm hình chụp lúc xưa.

          Má tôi kể khi tôi tròn 1 tuổi ba phải ra chiến trận, vì còn quá nhỏ nên không thể nhớ rõ ba. Suốt những năm tháng còn nhỏ tôi được sự chở che, nuôi dưỡng của má. Ngắm bức hình ba má rồi nghe những câu chuyện kể càng khiến tôi tự hào về ba của mình, một người chiến sĩ anh hùng.

          Năm lên 8 ba tôi được đơn vị cho phép về thăm gia đình, khi nghe tin vui lòng tôi nôn nao, ngày nào cũng trông ngóng trông ba. Từ xa tôi thấy người đàn ông mặc áo lính đang đi về hướng tôi nhưng trên mặt ông ta lại có vết sẹo dài. Ông ta ôm chầm tôi mà nói “ba đây con”, quá bất ngờ tôi vội chạy về phía má nhưng má tôi lại vui sướng ôm người đàn ông đó và đối xử rất thân thiết. Người đàn ông đó ở trong nhà và luôn đối xử rất tốt với tôi nhưng ông ta đâu phải ba tôi, ba tôi không có vết sẹo dài trên mặt.

          Có 1 hôm, tôi hất văng cái trứng cá vào mặt ông ta, lại đánh tôi một cái rồi quát: “Sao mày cứng đầu quá vậy hả?”. Bị đánh đau và uất ức tôi chạy khỏi bàn cơm, tôi chạy vội qua ngoại rồi kể lại chuyện ông ta đánh tôi, bà cười và kể lại cho tôi nghe về thời gian khốc liệt, tàn nhẫn của chiến tranh đã làm chia ly hạnh phúc nhiều gia đình, trong đó có nhà tôi. Tại chúng mà khuôn mặt của ba tôi có vết sẹo như vậy. Giờ đây tôi hiểu vì sao ba lại không giống như trong hình, trong lòng dâng lên sự hối hận vì đã đối xử không phải với ông.

          Hôm sau tôi theo ngoại về nhà, nhưng nhìn ba chuẩn bị xong đồ đạc chuẩn bị rời đi, tôi như bị bỏ rơi, lạc lõng, bơ vơ, cảm giác như bị ba giận, nhưng không, ông nhìn tôi bằng 1 đôi mắt trĩu nặng cất lên: “Thôi, ba đi nghe con!” Trong khoảnh khắc ấy, tôi thốt lên 1 tiếng: “Ba!” Tiếng gọi thiêng liêng bấy lâu nay tôi giấu nơi tim mình, cảm giác như thời gian ngừng lại, ai nấy dễ ngỡ ngàng, tôi chạy đến ôm ấp ba tôi không muốn rời, nhưng vì nhiệm vụ ba lại phải lên đường ra chiến trường.

          Trước khi đi, ba hứa sau khi về sẽ làm cho tôi chiếc lược, tôi quệt nước mắt đồng ý và chào tạm biệt. Chiến tranh sinh ly tử biệt đâu ai biết rằng đó cũng là lần cuối tôi gặp ba. Trong một lần chiến đấu, ba bị bắn trọng thương và hi sinh. Bác Ba đồng đội của ba đã trao cho tôi kỉ vật chiếc lược ngà trên có khắc dòng chữ: “ Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Những dòng chữ yêu thương mà ba đã khắc lại gửi đến người con gái yêu quý, lòng tôi đau đớn và bật khóc thành tiếng. Tôi nguyện cống hiến cả tuổi thanh xuân cho Tổ Quốc , để đền đáp công ơn của ba… 

    ( Tick cho mình nha , cảm động quá … Hicc )

  2. Tôi là Thu, tôi được sinh ra và lớn lên trong thời chiến tranh chống Mỹ. Nhưng vì nhỏ quá nên mọi sự việc mà tôi biết được thì đều là qua lời kể của má tôi. Khi tôi vừa 1 tuổi thì ba tôi đã lên đường ra chiến trường. Vì vậy, những năm tháng thơ ấu, tôi chỉ biết được hình bóng của cha qua tấm hình mà mẹ đưa cho tôi. Hình bóng của cha trong tấm hình đó khắc ghi trong tâm trí non nớt của tôi suốt 8 năm ròng rã xa ba. Thi thoảng, tôi vẫn thường nghe mẹ kể những chuyện nơi chiến trường của ba. Lòng tôi tràn ngập tự hào về người ba của mình. Và rồi, khi tôi lên 8, ba tôi đã được nghỉ phép về nhà mấy hôm.

    Khi tôi biết tin, tôi thực sự cảm thấy nao nức, hồi hộp về khoảnh khắc được gặp ba. Lòng tôi tràn ngập sung sướng khi sắp được gặp máu mủ ruột thịt của mình sau 8 năm xa cách dài đằng đẵng. Và rồi, khác với sự mong ngóng của tôi, người xuất hiện trên mặt tôi là một người đàn ông mặc áo lính có thân hình khá giống với ba tôi. Tuy nhiên, điều làm tôi ngần ngại nhất đó là trên mặt ông ấy có một vết sẹo dài trông rất sợ. Vì vậy, khi người đàn ông đó nói to với tôi bằng sự sung sướn:”Ba đây con!”, tôi đã quá bất ngờ, bàng hoàng vì thấy không giống với ba trong ảnh của mình. Tôi sợ mình nhận nhầm ba, vì tôi quá yêu ba của mình, người ba mà tôi vẫn ôm ấp qua bức ảnh, ấp ủ tình thương và đợi chờ đến ngày được gặp lại ba. Vậy nên, tôi đã nhất quyết không nhận người ấy là ba, không phải vì tôi hư mà tôi quá yêu ba của mình nên tôi cần thời gian để có thể nhận diện được cha thật của mình sau bao ngày xa cách. Trong mấy ngày ấy, có lần má dọa đánh tôi để bắt tôi gọi người ấy là ba nhưng tôi vẫn nhất quyết không nghe. Vì trong lòng tôi đang có sự đấu tranh dữ dội nên tôi từ chối nhận ông ấy là ba mình. Trong những ngày ông ở nhà, tôi đã nói trống không, từ chối mọi sự quan tâm của ông ấy và nhất quyết không gọi ông ấy là ba mình. Sự việc mà làm tôi nhớ mãi là có 1 hôm, do tôi hất văng cái trứng cá ông ấy gắp thế là bị ông ta đánh 1 cái vào mông còn lớn tiếng mắng: “Sao mày cứng đầu quá vậy hả?”. Tôi đau và ức lắm, tôi biết và hiểu được ông ấy cũng đã đạt đến sự tức giận tột đỉnh. Nhưng tôi chỉ biết cúi gầm mặt, gắp cái trứng bỏ vào chén rôi bỏ sang nhà ngoại. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy giận bản thân mình và thấy thương ba nhiều quá. Sau đó, khi tôi về nhà ngoại, bà kể lại cho tôi nghe về những cái khốc liệt, tàn nhẫn của chiến tranh,những tội ác tày đình của thằng Tây đã làm chia ly hạnh phúc của biết bao gia đình, trong đó có nhà tôi. Quan trọng nhất, bà còn giải thích sự xuất hiện của vết sẹo trên gương mặt của ba tôi. Tôi bắt đầu thấy ân hận và hiểu ra được toàn bộ sự việc về ba của mình. Hôm sau, vào khoảnh khắc mà ba tôi nói :”Thôi, ba đi nghe con!” bằng đôi mắt u buồn. Trong khoảng khắc ấy, tình phụ tử trong tôi bỗng trỗi dậy, tôi thốt lên 1 tiếng: “Ba!” .Tiếng gọi thiêng liêng kìm nén trong trái tim tôi bao lâu nay đã được bộc lộ rồi. Không gian xung quanh như ngưng đọng lại. Mỗi tiếng gọi như làm thời gian ngưng đọng, tất cả mọi người đều sửng sờ. Nhanh như sóc, tôi chạy đến ôm ấp hình hài ba tôi mong nhớ bao lâu nay và hôn khắp người ba. Đau đớn thay, giây phút ba con tôi đoàn tụ cũng lại là phút chia ly, ba lại phải lên đường đi tập kết. Tôi thấy ân hận vì mình đã không nhận ba sớm hơn, tôi không muốn ba đi 1 chút nào, chỉ ước sao thời gian ngừng lại để tôi được tận hưởng nỗi khao khát tình cha 8 năm qua. Tôi đã nhờ ba mua cho mình một cây lược ngà ở lần sau trở về. Tuy nhiên, đó lại là lần cuối mà tôi được gặp ba của mình. Chiếc lược ngà đó cũng không được ba đưa trực tiếp cho tôi mà thông qua một người bạn của ba. Ba tôi đã vĩnh viễn hy sinh, dù đau đớn nhưng tôi tin rằng ba tôi mãi mãi hiện diện bên tôi ở một góc trời bình yên. Ông đã yên nghỉ và hy sinh vì mục đích cao cả là bảo vệ tổ quốc.

    Tôi giờ đây đã là một cô tiểu liên tham gia vào cuộc chiến đấu của dân tộc. Tôi luôn mang theo chiếc lược bên mình và tôi sẽ tiếp bước cha mình thành 1 người chiến sỹ giỏi bảo vệ và phục vụ tổ quốc.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )