Môn Văn Lớp: 8 viết đoạn văn theo cách diễn dịch từ 8 đến 10 câu trình bày cảm nhận của em về hai câu cuối của bài thơ ngắm trăng.

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: viết đoạn văn theo cách diễn dịch từ 8 đến 10 câu trình bày cảm nhận của em về hai câu cuối của bài thơ ngắm trăng. No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Rylee 1 tuần 2021-11-24T10:58:59+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Đây là bài thơ tứ tuyệt của Bác. Tuy giản dị mà cũng thật hàm súc.Bác làm bài thơ này khi đang ở trong tù. Trong hoàn cảnh ngục tù khó khăn như thế, người vẫn tỏ rõ tình yêu thiên nhiên và phong thái ung dung, lạc quan của mình. Phân tích thơ:
    _Ngục trung vô tửu diệc vô hoa,
    Đối thử lương tiêu nại nhược hà?
    ==>Trong tù không rượu cũng không hoa
    Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?
    Rõ ràng, ở hai câu thơ đầu, Bác nêu ra sự thiếu thốn khi ở trong tù, nhưng không phải để than thở mà để bắt đầu nền tảng cho câu thơ thứ hai. Câu thứ hai thể hiện nên sự bối rối, khó xử của người tù trong hoàn cảnh “không rượu cũng không hoa”, sự bồn chồn trước cảnh đẹp của đêm trăng==> Người vẫn có sự rung động mãnh liệt trước đêm trăng.
    _Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,
    Nguyệt tòng song khích khán thi gia.
    ==>Người hướng ra trước song ngắm trăng sáng,
    Từ ngoài khe cửa, trăng ngắm nhà thơ.
    Trong hai câu này, các từ: nhân_thi gia; song,nguyệt_minh nguyệt được sắp xếp ở các vị trí đối nhau khiến cho câu thơ nhịp nhàng, cân đối, thể hiện được sự gắn bó “thân thiết” giữa nhà thơ và vầng trăng. Hình ảnh “trăng” ở câu thơ này được tác giả khắc hoạ một cách triều mến, như một người bạn lâu năm, tri ân tri kỉ, luôn cùng Bác ở bất cứ đâu, dù trong cảnh ngục tù khốn khó.

    CHÚC BN HK TỐT

  2. Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,
    Trăng nhòm khe của ngắm nhà thơ.
    Ít ai thưởng trăng trong tư thế kì lạ này. Đọc kĩ nguyên tác chữ Hán để thấy rõ hơn vị trí của người, trăng và cái song sắt nhà tù:

    Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,
    Nguyệt tòng song khích khán thi gia.
     Nhân – nguyệt, rồi nguyệt – thi gia ở hai đầu câu thơ, cái song sắt chắn ở giữa. Trong mối tương giao tri ki tri âm của con người và vầng trăng, cái song sắt hiện lên thật thô bạo nhưng bất lực. Chú ý: ở đầu câu, Bác dùng nhân tức người, người tù, để chỉ chủ thể, nhưng cuối câu thơ dưới, chủ thể lại là thi gia. Trước cuộc ngắm trăng, Bác là người tù, cuối cuộc ngắm trăng, người tù đã thành nhà thơ. Bác đã hoàn thành cuộc vượt ngục bằng hành động ngắm trăng, thân thể ở trong lao nhưng tinh thần đã ở ngoài lao!
     
    Ngắm trăng nhưng lại phát hiện ra vẻ đẹp của cõi người. Người xưa ngắm trăng thấy trăng đẹp, trăng trong, lại buồn cho cõi đời cát bụi trầm luân. Lý Bạch nghĩ ngợi:
     
    Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
    Cúi đầu nhớ cố hương
    Tản Đà ngao ngán nói với chị Hằng:
    Trần thế nay em chán nữa rồi!
     
    Hồ Chí Minh ngắm trăng rất giống người xưa trong niềm mê say cái đẹp thiên nhiên nhưng cũng khác người xưa trong sự phát hiện vẻ đẹp của cõi người. Với Bác, người ngắm trăng thì trăng cũng ngắm người, vẻ đẹp con người cũng đủ sức làm say vầng trăng. Đây không chỉ là cái hay của bút pháp mà còn là vẻ đẹp của một nhân sinh quan.
     
    Rõ ràng, đã có một cuộc vượt ngục thần kĩ. Hành động ngắm trăng chính là hành động vượt ngục. Làm thơ quả là một hình thức vượt ngục độc đáo ngay cả khi cách thức ấy mang tính chất ảo tưởng.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )