Môn Văn Lớp: 8 Viết 1 bài văn Tự Sự kể về 1 lần em mắc lỗi có kết hợp miêu tả và biểu cảm ( ko chép mạng) MN giúp mình với mình sẽ vote 5 sao

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Viết 1 bài văn Tự Sự kể về 1 lần em mắc lỗi có kết hợp miêu tả và biểu cảm ( ko chép mạng)
MN giúp mình với mình sẽ vote 5 sao No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Alexandra 2 tháng 2022-02-07T01:47:30+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Dàn bài:

    Mở bài : Nêu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện.

       Thân bài : Kể chi tiết câu chuyện mắc lỗi .

       – Chuyện mở đầu như thế nào ? Ở đâu ? Em đã nói câu gì với mẹ ?

      –Sau khi lỡ lời với mẹ, em đã ân hận như thế nào ? Có những suy nghĩ gì  ? 

      – Thái độ, tình cảm của mẹ như thế nào trước câu nói của em ? 

       Kết bài : Bố đã khuyên em như thế nào khi chứng kiến câu chuyện ấy ?

                     Em đã suy nghĩ và ân hận về câu nói của mình như thê nào ?

    Bài làm:

    Ai cũng có lần mắc lỗi, nhưng có những lỗi lầm ta thật khó quên. Tôi đã có lần như vậy. Tôi mắc lỗi với mẹ, đã lâu lắm rồi mà tôi vẫn không quên.

    Chuyện xảy ra vào một mùa hè cách đây khoảng hai năm. Khi đó mẹ tôi là bác sĩ quân y, suốt ngày bận rộn việc cơ quan và gia đình. Hôm đó, nhìn thấy mẹ đi làm về, tôi chạy ra chào mẹ rồi chạy vội vào góc học tập đê đọc nốt quyên truyện tranh Co-nan. Một lát sau, tôi nghe tiếng mẹ gọi dưới nhà:

    – Uyên ơi, xuống quét nhà hộ mẹ đi con.

    – Con đang bận mẹ ơi. – Tôi nói, mắt vẫn không rời quyển truyện.

    Mẹ đột ngột bước vào phòng tôi, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi:

    – Sao con không quét nhà hộ mẹ mà vẫn ngồi đây đọc truyện?

    Tôi phụng phịu cất quyển truyện vào ngăn bàn, lê bước xuống nhà, cầm lấy cây chổi vung tứ tung cho xong. Đồ bị rơi xuống đất tôi cũng chẳng thèm nhặt lên. Mặt tôi cau có, giận dữ. Căn phòng khách gọn ghẽ, đẹp đẽ của mẹ dưới bàn tay tôi đã bừa bộn như một bãi chiến trường. Mẹ nhẹ nhàng bảo:

    – Con nhẹ tay thôi không hư hết đồ đạc bây giờ.

    Sự bực bội trong tôi chợt bùng lên. Tôi ném cái chổi xuống đất, hét vào mặt mẹ:

    – Thế con phải làm thế nào. Nếu mẹ không vừa ý thì mẹ tự đi mà dọn lấy.

    Mẹ sững sờ nhìn tôi, vì đây là lần đầu tiên tôi cãi mẹ, sau mẹ buồn rầu nói:

    – Nếu con không muốn làm thì thôi, từ giờ mẹ sẽ không nhờ con nữa.

    Mặc dù biết là mình có lỗi nhưng tôi vẫn chạy lên phòng, khoá cửa lại, ngồi vào bàn. Tôi lấy sách vở ra nhưng không làm nổi một bài nào. Hình ảnh mẹ với đôi mắt ngấn nước luôn hiện ra. Tôi đã hỗn láo với mẹ.

    Trong bữa cơm buổi tối, bố hỏi vì sao tôi đã hỗn láo với mẹ, tôi không trả lời được. Sự hối hận làm tôi bật khóc. Lỗi của tôi đối với mẹ là không thể chấp nhận được. Tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng không dám.

    Đêm hôm ấy, mẹ tôi phải đi cấp cứu. Bác sĩ nói mẹ bị cảm nặng và kiệt súc. Nhìn mẹ xanh xao nằm trên giường bệnh, tôi hối hận vô cùng. Phải chăng lúc đó tôi cố giúp mẹ việc nhà thì mẹ đâu đến nỗi? Tôi nắm lấy bàn tay xương xương, gầy gầy của mẹ, nghẹn ngào nói trong nước mắt: “Mẹ ơi, con có lỗi với mẹ, mẹ hãy tha thứ cho con nhé!”.

    Đã hai năm trôi qua nhưng tôi không quên được ngày hôm ấy. Giờ tôi đã là nữ sinh lớp sáu, đã trưởng thành hơn và biết giúp mẹ nhiều việc nhà. Tói tự nhủ với lòng mình, sẽ không bao giờ được phép lặp lại lỗi lầm như thế nữa. Bởi vì, bạn biết không, nếu như chúng ta đối xử không tốt với những người thân yêu ruột thịt của mình, chúng ta sẽ cảm thấy cắn rứt và tội lỗi.

  2. Dù câu chuyện đã xảy ra khá lâu rồi nhưng em vẫn còn ân hận mãi. Đó là lần đầu tiên em mắc lỗi. Hình ảnh buồn bã của mẹ khi đó vẫn còn in đậm trong em.

    Hôm đó, bầu trời trong xanh mát mẻ. Trên đưòng đến trường, em vui vẻ nghĩ : “Hôm qua, cô đã kiểm tra bài mình rồi nên chắc chắn hôm nay cô sẽ không kiểm tra nữa, mình chẳng phải học bài”. Vừa nghĩ, em vừa chạy nhanh đến trưòng cho kịp giờ. Vậy mà không ngơ hôm đó em lại bị gọi lên bảng kiểm tra bài cũ. Mang điểm không về nhà, em không biết mẹ sẽ xử sự ra sao. Vối lại đây là lần đầu tiên em bị điểm kém. Quá lo sợ, em quyết định giấu mẹ điểm kém này. Khi về nhà, em làm như không có chuyện gì xảy ra. Trong bữa cơm, hai mẹ con đang nói chuyện vui vẽ, bỗng chuông điện thoại vang lên. Hình như có chuyện quan trọng hay sao mà em cảm thấy khuôn mặt mẹ trở nên buồn bã. Nói chuyện điện thoại xong, mẹ trở lại bàn. Mẹ khẽ hỏi em :

    Hà này, hôm nay ở lớp con có bị điểm kém gì không ?

    Em giật mình, chẳng lẽ mẹ đã biết chuyện. Giọng run run nhưng em vẫn lắc đầu :

    Không có đâu ! Con không làm việc gì có lỗi với mẹ cả.

    Mẹ vẫn nhìn em, ánh mắt mẹ như xuyên vào lòng em. Mẹ không nói câu gì. Chắc mẹ đã biết em bị điểm kém rồi. Mẹ lặng lẽ bỏ đũa xuống và nói :

    Mẹ mong con sẽ thật thà.

    Tôi ôm lấy mẹ và bảo:

    Con xin lỗi mẹ, lần sau con sẽ mang hoa điểm 10 cho mẹ vui lòng!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )