Môn Văn Lớp: 8 Từ bài “bàn luận về phép học” của Nguyễn Thiếp hãy trình bày suy nghĩ của em về câu nói “học phải đi đôi với hành

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Từ bài “bàn luận về phép học” của Nguyễn Thiếp hãy trình bày suy nghĩ của em về câu nói “học phải đi đôi với hành No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Camila 1 tháng 2021-11-04T11:59:53+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Tục ngữ có câu “Trăm hay không bằng tay quen”- lí thuyết giỏi không bằng thực hành tốt. Từ đó mà khẳng định về vai trò của việc thực hành trong đời sống. Trong thực tế, “học” và “hành” luôn đi đôi với nhau, không tách rời nhau. Trong bài “Bàn luận về phép học” Nguyễn Thiếp đã từ nêu “Theo điều học mà làm”. Điều đó khẳng định mối quan hệ giữa học và hành rất gắn bó, mật thiết.

                Thật vậy! “ Học” là quá trình tiếp thu kiến thức đã được tích lũy trong sách vở. Học là sự trau dồi kiến thức, mở mang trí tuệ. Học là tìm hiểu, khám phá, những tri thức của loài người nhằm chinh phục tự nhiên và vũ trụ. “Hành” nghĩa là làm, là thực hành. Hành là ứng dụng kiến thức lí thuyết vào thực tiễn cuộc sống. Tóm lại, “học” và “hành” có mối quan hệ với nhau rất chặt chẽ. Nó là 2 mặt của một quá trình thống nhất, khống thể tách rời nhau và luôn bổ trợ cho nhau.

                Tại sao  “ học phải đi đôi với hành? Thực tế, trong học tập ta thấy “hành” không chỉ là mục đích mà còn là phương pháp học tập của nhiều người. Khi đã học, đã nắm vững kiến thức, đã tiếp thu lí thuyết mà không vận dụng vào thực tiễn thì việc học chẳng thể làm gì và nó trở thành vô ích, con người sẽ không làm được việc gì hoặc làm việc rất lúng túng. Có thể ta là một cây Toán, cây Văn của trường lớp mà bài tập về nhà không làm, bài văn không chịu viết mà chỉ khư khư ôm quyển sách thì liệu bạn có học tốt lên được không? Hay chỉ làm cho tài năng, năng khiếu của ta bị mai một, kiến thức bị rỗng, có mà như không. Ta thích học Vật lí, Hoá học mà không làm thí nghiệm, quan sát hiện tượng, không biết ứng dụng kiến thức về máy cơ đơn giản, về tính chất của oxi vào đời sống thực tế thì liệu bạn có giữ mãi được những gì mình học, có học tốt được? Hay tình yêu của bạn đối với môn học chỉ ngày một nhạt phai. Có biết bao thủ khoa, á khoa đại học khi ra trường lại không làm được chính nghề mà họ học. Đó là vì học đã không vận dụng, thực hành trong khi học, họ chỉ biết học thuộc lòng. Nếu ai cũng như vậy thì con người sẽ không như “nước đổ đầu vịt” mà là “học trước quên sau”. Nhớ làm sau được khi ta ngồi im như tượng, miệng lẩm nhẩm học thuộc lòng như cầu kinh niệm Phật. Nếu ai cũng như vậy thì thế giới loài người sẽ trở thành một thế giới của những con mọt sách hay sao? Trong “Bàn luận về phép học” thì “hành” còn là sự áp dụng đạo lý của thánh hiền vào cuộc sống, biến triết lý thành thực tế để hoàn thiện nhân cách, phẩm giá của con người. Đối với người xưa, học không chỉ làm người, học còn để hiểu Đạo. Đó là lẽ sống, lẽ cư xử đối đãi giữa người với người. Có học, mới hiểu rõ Đạo, mới biết vận dụng đạo lý thành hiền vào cuộc sống. Học không phải là “đua nhau lối học hình thức hòng cầu danh lợi, không còn biết đến tam cương, ngũ thường”. Vì cách học vì danh lợi phù phiếm này chỉ khiến “nước mất nhà tan”, sản sinh ra một thế hệ “chúa tầm thường, thần nịnh hót”. “Đạo học thành thì người tốt nhiều,người tốt nhiều thì triều đình ngay ngắn mà thiên hạ thịnh trị”.

                Qua đó có thể thấy, “học” mà không “hành” có thể là do việc học không thấu đáo hoặc thiếu môi trường để hoạt động. Trong cuộc sống, không phải là không có người lúc đi học không chú tâm nên khi ra cuộc sống không làm gì được. Ngược lại, nếu “hành” mà không có “lí thuyết” soi sáng thì việc ứng dụng vào thực tiễn thường không tránh khỏi mà mẫm, lúng túng hoặc gặp khó khăn, trở ngại. Trong thực tế đã không ít trường hợp vô tình trở thành phá hoại. Mắc sai lầm vì người đó “hành” mà không chịu “học”.

                Chính vì thế mà Bác Hồ đã từng dạy:

    “Học phải đi đôi với hành

    Học mà không hành thì vô ích

    Hành mà không học thì hành không trôi chảy”

                Ngoài ra, ta xác định tầm quan trọng của việc học là chưa đủ mà cần phải học những gì và phải học như thế nào mới là điều quan trọng. Học ở đây không chỉ bó hẹp ở trong phạm vi nhà trường, không chỉ có kiến thức do thầy cô truyền thụ. Có rất nhiều điều mới lạ trong cuộc sống mà chúng ta cần phải học tập. Sự học là mênh mông, không có giới hạn cho nên việc học tập phải không ngừng nghỉ. Nhà bác học Đác- uyn từng nói: Bác học không có nghĩa là ngừng học. Câu nói của Đác- uyn là một câu nói đúng đắn về vấn đề học tập của con người chúng ta. Ở lứa tuổi nào cũng phải học. Học ở mỗi lúc, mỗi nơi bởi: “ Đi mội ngày đàng, học một sàng khôn”.

                Học là cơ sở của hành. Hành giúp thực tiễn hóa học, là kết quả của sự học. Rất nhiều kim loại được khai thác từ lòng đất, nhưng nếu chỉ để đấy. Chúng chẳng khác nào đống sắt vụn. Chúng cần được đem đi để rèn luyện, làm thành những dụng cụ hữu ích, hơn nữa, là những món trang sức, viên kim cương lộng lẫy. Con người cũng vậy, những hiểu biết và lí thuyết chỉ có đem vào cuộc đời để trải nghiệm, thử nghiệm mới thực sự có ý nghĩa. Thực tiễn là cơ sở chứng minh những điều ta nghĩ, ta học có thực sự đúng không hay chỉ là lí thuyết trên trang giấy tẻ nhạt. Thực tế cho ta thấy cuộc sống này là muôn hình vạn trạng, không chỉ áp dụng trơn tru công thức là bạn có thể giải được bài toán cuộc sống. Đó là sự tích hợp nhiều vấn đề, cần sự linh hoạt và thông minh.

                Phải làm gì để “học” đi đôi với “hành”? Bản thân mỗi người nhất là học sinh phải hiểu rõ được “học” và “hành”. Trên lớp, ta phải chú ý nghe giảng, ghi chép bài đầy đủ. Về nhà chăm chỉ ôn bài, làm bài tập và nghiên cứu bài mới. Không những thế, việc học muốn tiến bộ cần có sự ham thích, chuyên cần. Tránh học lí thuyết xuông, học tủ, học vẹt. Ngoài ra, ta cần phải có ý thức tự tìm tòi, khám phá những kiến thức trong sách vở, trong đời sống và có ý thức thực hành khi có điều kiện. Có như vậy, việc học mới có kết quả cao.

                Tóm lại, từ việc tìm hiểu bài tấu “Bàn luận về phép học” của La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, ta nhận thấy hai yếu tố “học” và “hành” đều có tầm quan trọng như nhau và quan hệ mật thiết cùng nhau. “Học” có vai trò dẫn dắt việc “hành” và “hành” có tác dụng củng cố khắc sâu và hoàn chỉnh việc “học”. Từ đó, chúng ta phải thay đổi phương pháp học tập sao cho đúng đắn, biết kết hợp vận dụng tốt cả hai yếu tố “học” và “hành” để nâng cao trình độ học vấn của bản thân và áp dụng linh hoạt vào thực tế.

    Chúc bạn học tốt!

  2.   Trong bài tấu gửi vua Quang Trung vào tháng 8 năm 1791, ở phần “Bàn luận về phép học”, La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp có viết: “Học rộng rồi tóm lại cho gọn, theo điều học mà làm”. Như vậy, cách chúng ta mấy trăm năm, La Sơn Phu Tử đã nhận ra được tầm quan trọng của phương pháp học tập kết hợp giữa lí thuyết với thực hành. Điều đó cho chúng ta biết rằng giữa hai yếu tố “học” và “hành” có mối quan hệ mật thiết với nhau không thể tách rời.

       Vậy, “học” là gì? Học là quá trình tiếp thu tri thức và biến những tri thức được tiếp thu ấy thành vốn hiểu biết của bản thân. Việc học không chỉ đơn thuần thông qua việc hướng dẫn giảng dạy của thầy cô, sự truyền thụ kinh nghiệm của những người lớn tuổi mà còn thông qua sự trao đổi với của bạn bè, qua việc đọc, nghiên cứu tài liệu, sách vở và quan sát từ thực tế cuộc sống. Tuy nhiên, “học” chỉ dừng lại ở khâu lí thuyết. Muốn biến những điều đã học thành thực tế, nhất thiết phải thông qua lao động thực hành.

       “Hành” là những thao tác nhằm vận dụng các kĩ năng, kiến thức đã tiếp thu vào việc giải quyết những tình huống, những vấn đề cụ thể. Không một môn học nào lại không có phần thực hành. Việc thực hành thể hiện qua các bài tập sau khi vừa học lí thuyết, qua các tiết thí nghiệm thực hành các bộ môn Lý, Hóa, Sinh; qua các thao tác vận động ở bộ môn Thể dục. Theo La Sơn Phu Tử trình bày trong phần “bàn luận về phép học” thì “hành” là việc vận dụng đạo lý của thánh hiền vào cuộc sống, biến những triết lý trừu tượng thành việc làm cụ thể nhằm thể hiện nhân cách, phẩm giá của con người.

       Chủ tịch Hồ Chí Minh có nói: “Học mà không hành thì học vô ích, hành mà không học thì hành không trôi chảy”. Lời dạy trên của Bác cũng góp phần khẳng định mối quan hệ mật thiết và tương hỗ giữa hai yếu tố “học” và “hành” trong cuộc sống.

       Việc thực hành có tác dụng củng cố kiến thức, khắc sâu những điều đã học. Người có học mà không biết ứng dụng những điều đã học vào thực tế thì việc học ấy trở thành vô ích. Sau mỗi bài học lí thuyết là bài bài tập để củng cố, sau mỗi tiết thí nghiệm thực hành là kiến thức đã học được khắc sâu hơn. Nếu không có những tiết bài tập và thí nghiệm thì những điều chúng ta đã học sẽ trở thành mớ lý thuyết suông không có tác dụng gì.

       Đối với sĩ tử ngày xưa, đi học là để hiểu rõ Đạo. Đó là lẽ đối xử hằng ngày giữa con người với nhau. Người đi học mà không hiểu rõ đạo, không biết vận dụng đạo lý thánh hiền để cư xử với nhau mà chỉ “đua nhau lối học hình thức hòng cầu danh lợi, không còn biết đến tam cương, ngũ thường”. Chắc chắn điều đó sẽ dẫn đến kết quả “chúa tầm thường thần nịnh hót”. Và hậu quả tất yếu sẽ là “nước mất nhà tan “.

       Ngược lại, nếu mọi người biết vận dụng lẽ đạo vào trong cuộc sống thì xã hội sẽ tốt đẹp hơn nhiều. La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đã nhấn mạnh “Đạo học thành thì người tốt nhiều, người tốt nhiều thì triều đình ngay ngắn mà thiên hạ thịnh trị”

       Tuy nhiên việc thực hành muốn đạt đến thành công cần phải có vai trò khơi gợi dẫn dắt của lí thuyết. Những kiến thức đã học luôn có tác dụng định hướng, dẫn dắt để việc thực hành được tốt hơn. Người thực hành mà không có sự dẫn dắt của học vấn thì khó có hy vọng đạt được mục đích, chẳng khác gì một người đi trong bóng đêm mà không có ánh sáng của ngọn đuốc soi đường. Không một học sinh nào có thể làm được bài tập mà không căn cứ vào những công thức hay định lý đã học. Cũng không một ai thành công ngay ở thí nghiệm đầu tiên mà không có sự hướng dẫn thao tác của thầy cô. Qua bài tấu, để củng cố và phát huy vai trò của việc học, La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đã thiết tha đề nghị xin vua Quang Trung thay đổi phương pháp học tập sao cho thích hợp: “Lúc đầu học tiểu học để bồi lấy gốc. Tuần tự tiến lên học đến tứ thư, ngũ kinh, chư sử. Học rộng rồi tóm lược cho gọn, theo điều học mà làm.”

       Có một phương pháp học tập tốt và đúng đắn, kết hợp với những thao tác thực hành bài bản, chắc chắn kết quả học tập sẽ được nâng cao và “nhân tài mới lập được công. Triều đình nhờ thế cũng được vững yên”.

       Tóm lại, từ viếc tìm hiểu bài tấu “Bàn luận về phép học” của La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, em nhận thấy hai yếu tố “học” và “hành” đều có tầm quan trọng như nhau và quan hệ mật thiết cùng nhau. “Học” có vai trò dẫn dắt việc “hành” và “hành” có tác dụng củng cố khắc sâu và hoàn chỉnh việc “học”. Từ đó, em phải thay đổi phương pháp học tập sao cho đúng đắn, biết kết hợp vận dụng tốt cả hai yếu tố “học” và “hành” để nâng cao trình độ học vấn của bản thân và áp dụng linh hoạt vào thực tế.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )