Môn Văn Lớp: 8 phân tích bài đi đường của Hồ Chí Minh *Cách trình bày: nêu ý thì dùng dấu “-” chốt ý thì dùng dấu ” ⇒”

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: phân tích bài đi đường của Hồ Chí Minh
*Cách trình bày:
nêu ý thì dùng dấu “-”
chốt ý thì dùng dấu ” ⇒” No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Alexandra 8 tháng 2021-12-05T03:09:41+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. 1. Hai câu đầu

    – Hoàn cảnh thực tế của việc đi đường: 

    + Có đi đường mới biết đường đi khó

    + Gặp nhiều núi non hiểm trở

    – Điệp ngữ, phụ từ: ”lại” → Nhấn mạnh sự gian khó của con đường mà tác giả phải đi qua

    – Mượn chuyện đi đường để tác giả nói về “đường đời” của chúng ta

    ⇒ giọng điệu thơ tự nhiên thể hiện sự suy ngẫm thấm thía từ những cuộc chuyển lao, đi đường gian lao, vất vả, tác giả đã gửi gắm tới mn về thông điệp “trong cuộc sống phải biết vượt qua khó khăn, thử thách”

    2. Hai câu sau

    – Câu thơ chuyển mạch: núi cao lên đến tận cùng

    – Diễn tả tâm trạng sung sướng, hân hoan của người tù chiến sĩ cách mạng khi thực hiện nhiệm vụ hành trình. Đạt được mục tiêu, đích đến. 

    – Khi lên đến đỉnh núi thì thu vào tầm mắt “muôn trùng nc non” – đó là sự thành công

    ⇒ Thể hiện phòn thái ung dung, tinh thần lạc quan của người chiến sĩ cách mạng. Vượt lên hoàn cảnh khó khăn để chiến thắng hoàn cảnh. Từ việc đi đường núi gợi ra chân lí đường đời và đường cách mạng: Vượt qua gian lao thử tách sẽ giànhh được thắng lợi, thành công

  2. Câu 1:

    đi đường mới biết gian lao

    (tẩu lộ tài tri tẩu lộ nan)

    → lời thơ giản dị chân thực nhưn mang nặng suy tư

    ⇒ nỗi gian lao khổ cực của người đi đường. Câu thơ như sự đúc rút trải nghiệm thực tế

    câu 2:

    núi cao rồi lại núi cao trập trùng

    (trùng san chi ngại hiệu trường san)

    → điệp ngữ, phụ từ ”lại”

    ⇒ nhấn mạnh, khẳng định con đường Bác phải trải qua đầy khó khăn gian khổ, những dãy núi cứ nối tiếp trùng điệp tưởng chừng như không dứt

    câu 3:

    núi cao lên đến tận cùng

    (trùng san đăng đáo cao phong hậu)

    → câu thơ chuyển mạch

    ⇒ bao nhiêu núi non trùng điệp và khó khăn chồng chất đều đã vượt qua. Người đi đường cuối cùng đã lên đến đỉnh cao→đó là quy luật của tự nhiên

    câu 4:

    thu vào tầm mắt muôn trùng nước non

    (vạn lí dư đồ cố miện gian)

    → niềm vui sướng đặc biệt, bất ngờ của người đã trèo qua bao dãy núi vô vàn gian lao→một phong thái ung dung làm chủ thiên nhiên đất trời

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )