Môn Văn Lớp: 8 Làm bài văn tự sự người ấy sống mãi trong lòng tôi

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Làm bài văn tự sự người ấy sống mãi trong lòng tôi No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Jasmine 2 tháng 2022-03-04T14:25:24+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Tham khảo nhé:

    I. MỞ BÀI

    – Có thể dẫn dắt bằng một đôi câu thơ hay bài hát liên quan đến mẹ.

    – Mẹ là người sinh thành, dưỡng dục, nuôi ta khôn lớn thành người. Mẹ tôi tên là…?

    II. THÂN BÀI

    a. Miêu tả Mẹ

    – Vóc dáng, ngoại hình:

    + Lớn tuổi: theo thời gian, tuổi mẹ ngày càng cao.

    + Tóc đã điểm vài sợi bạc: tóc mẹ đã có lấm tấm vài sợi bạc vì phải chăm lo cho gia đình của mình.

    + Đôi mắt: vẫn còn tinh anh, nhìn rõ.

    + Nụ cười: ấm áp. hồn hậu

    + Đôi bàn tay: gầy gầy, xương xương vì phải buôn gánh bán bưng ngoài trời mưa gió với biết bao khổ cực.

    + Vóc người: cân đối.

    + Trang phục: thường hay mặc những trang phục giản dị, phù hợp với hoàn cảnh.

    – Tính cách:

    + Đối với mọi người xung quanh: luôn quan tâm, giúp đỡ.

    + Đối với gia đình: luôn yêu thương, quan tâm, chăm lo chu đáo.

    + Đối với bản thân: nghiêm khắc và có trách nhiệm trong mọi việc.

    b. Kể một kỉ niệm sâu sắc giữa em và mẹ để thể hiện đúng đề bài “…sống mãi trong lòng tôi”

    – Trời mưa to, gió lớn; mẹ nhắc tôi không nên đi chơi.

    – Tôi cãi lời mẹ, nghe theo lời rủ rê của bạn bè để đi chơi đá banh với chúng bạn trong mưa to.

    – Thế nhưng, sau cuộc chơi đó tôi bị bệnh sốt nặng.

    – Mẹ nhìn tôi nằm trên giường bệnh với sự trìu mến.

    – Không những không có lấy một lời la mắng, mẹ còn chạy đôn chạy đáo mua thuốc cho tôi trong đêm mưa to gió lớn với biết bao lo lắng cho tôi.

    – Tôi cảm thấy thật hối hận và trách cứ bản thân.

    – Tôi hứa với lòng sẽ không bao giờ cãi lời mẹ như vậy nữa.

    – Kỉ niệm ấy luôn theo tôi đến tận bây giờ và gây trong tôi một nỗi niềm sâu sắc về mẹ cùa mình.

    c. Cảm nhận về Mẹ

    – Mẹ là người mà tôi luôn quý trọng và tôn thờ.

    – Không gì có thể thay thế cho mẹ.

    III. KẾT BÀI

    – Cuộc sống của tôi sẽ buồn chán và vô vị biết bao nếu thiếu vắng hình bóng của mẹ.

    – Tôi hứa rằng sẽ luôn chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng mẹ minh nữa.

  2. Bạn tham khảo nhé

    Từ hồi nhỏ tôi đã có một người bạn. Cô bạn ấy tên là Tâm, là người bạn thân thiết của tôi từ hồi mầu giáo. Tôi rất trân trọng cô ấy và Tâm là người luôn sống mãi trong lòng tôi cho đến tận bây giờ.

    Hồi xưa, lần đầu tiên tôi bước chân vào mẫu giáo. Cảm giác lạ lẫm và sợ hãi bao phủ tâm trí tôi, tôi khóc rất nhiều khi giữ mẹ lại, và rồi mẹ cũng về. Tôi buồn hiu ngồi thu lu trong lớp. Lớp học náo nhiệt, cô và các bạn chơi chung với nhau, không ai cho tôi chơi cùng cả, mà thậm chí tôi còn bị ăn hiếp, sắp khóc, một cô bạn tóc xoăn bỗng chạy lại mời tôi chơi đồ hàng. Không hiểu tại sao tôi lại gật đầu đồng ý, và thế là cả buổi chơi tôi bị bạn ấy xoay như chong chóng, lúc đó tôi giận lắm. Lúc phải lấy cái này, lúc phải lấy cái kia làm tôi giận dỗi bỏ đi. Sự việc chưa kết thúc, lúc ngủ trưa, khi mọi người đã ngủ say và tôi cũng vậy thì một bàn tay đập vào mặt tôi. Trong lúc tôi chưa tỉnh thì bàn tay ấy nắm kéo tôi ra ngoài sân và tạt nước vào mặt tôi. Thì ra là bạn lúc nãy, hỏi ra mới biết bạn ấy tên Tâm. Cả trưa bị Tâm dụ dỗ ra ngoài sân chơi cho đến khi bị cô giáo bắt và mắng cho trận te tua. Vậy mà trong khi tôi khóc lên khóc xuống còn Tâm thì cười sặc sụa, thế là tôi bỏ đi sau khi mắng bạn một trận. Thế nhưng, hôm sau bạn lại đem một cái kẹp đến xin lỗi tôi. Thật tình, từ trước đến giờ tôi mới thấy Tâm khóc, mà khóc chỉ vì chuyện nhỏ này thì thật là lạ. Nhưng vì không muốn bị cô la nên tôi phải nhận cho bạn đỡ khóc. Từ đó Tâm cư xử khác hẳn đi nên chúng tôi đã thân với nhau hơn.

    Không lâu sau đó, trường có tổ chức đi chơi dã ngoại, mải chơi tôi bị đập đầu khi chơi cầu tuột. Tâm là người đã chăm sóc cho tôi suốt. Đầu tôi bị nứt một đường rõ to nên đau lắm. Và khi tôi đã khỏi bệnh thì không thấy Tâm nữa. Cô báo Tâm phải theo bố mẹ ra nước ngoài sinh sống. Khi đó tôi đã khóc rất nhiều.

    Cho đến bây giờ không gặp nhau nữa nhưng tôi đã thật sự trân trọng quãng thời gian bên cạnh Tâm. Cho dù sau này không gặp lại Tâm nhưng hình ảnh của bạn vẫn sẽ còn mãi trong lòng tôi !

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )