Môn Văn Lớp: 8 Kể lại cuộc gặp gỡ đầy cảm động với người thân sau một thời gian xa cách

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Kể lại cuộc gặp gỡ đầy cảm động với người thân sau một thời gian xa cách
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Valerie 1 tháng 2022-03-17T01:58:31+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

    0
    2022-03-17T02:00:05+00:00

    Bài làm

    Người thân thì ai chẳng có đúng ko, nhưng nói tới chuyện gần hay xa thì ko thể kể đc. Tôi đã từng có 1 cuộc gặp gỡ đầy cảm động với người thân, đó là ông bà tôi.

    Có vài người có ông bà ở gần, thường hay chơi nhà nhưng với tôi thì đó là 1 chuyện quá xa vời. Tôi và bố mẹ sinh sống tại Thành Phố Hà Nội nơi thành thị nhộn nhịp, chuyện ở chỗ là ông bà tôi lại ở Cà Mau, nơi cuối cùng của mảnh đất hình chữ S này. Tôi ít khi đc thăm ông bà, có khi tới 2, 3 tháng tôi mới đc gặp lại ông bà 1 lần. Dạo gần đây gia đình tôi bận rộn vô cùng, tôi thì ôn thi, bố tôi đang có 1 dự án quan trọng nên ko thể rời cái máy tính đc 1 phút, mẹ tôi thì khác, mẹ lo lắng cho 2 bố con tôi nên cũng chẳng có thời gian mà ngủ luôn ấy chứ. Chuyện đó đã khiến tôi ko đc gặp ông bà trong nửa năm. Ko phải là tôi ôn thi tới nửa năm đâu mà là bố mẹ tôi. Họ bận rộn tới nỗi hứa với tôi là đưa lên thăm ông bà tới lần này đến lần khác rồi sau đó tới nửa năm tôi mới đc lên thăm. Hôm đó, cái hôm hạnh phúc nhất đời tôi, tôi đc thăm ông bà. Tôi và gia đình phải mất 1 tuần mới tới nơi. Ko còn gì vui hơn đc là khi tôi đến nơi, tôi chạy vào ôm lấy ông bà, tôi vui tới nỗi mà khóc luôn. Bố tôi trò chuyện với ông bà, trong khi tôi với mẹ chuẩn bị bữa tối thật thịnh soạn. Trong bữa cơm, cả nhà chúng tôi kể cho nhau những gì mik làm trong 6 tháng qua. Ông bà xoa đầu tôi nhẹ nhàng, hỏi tôi học hành có chăm chỉ không, thành tích ra sao rồi, tôi đều vui vẻ trả lời, hôm đó là ngày vui vẻ nhất của tôi. Cả nhà tôi còn sắp xếp thời gian để đi du lịch với ông bà để quên hết mệt nhọc trong nửa năm vừa rồi. Khoảng thời gian nửa năm với nhiều người thì chớp mắt đã qua, nhưng đối với nhiều người khác thì nó như 1 năm vậy. 

    Tôi ko bao giờ quên kỉ niệm ngày hôm ấy. Kể từ đó, bố mẹ và tôi luôn sắp xếp thời gian lên thăm ông bà thường xuyên hơn.

    0
    2022-03-17T02:00:24+00:00

       Thời tiết vừa chuyển snag thu, bầu trời trong xanh, những cơn gió hiu hiu cùng những chú chim nhảy múa đón chào đất trời. Thời tiết giao mùa thật khiến lòng người gợn sóng. Trong tâm thế đón  chào một màu mà tôi thích nhất, tôi đã được tiếp nhận thêm một việc mà ngoài sức tưởng tượng của tôi. Đó là được gặp lại cô giáo chủ nhiệm lớp một thân thương vủa tôi.

         Cô xuất hiện trước mắt tôi sau bao ngày xa cách là hình ảnh như một tiên nữ giáng trần. Cô mặc một chiếc váy trắng tinh khiết, một nụ cười hiền hậu và một vòng tay chào đón tôi. Năm đó, tôi cũng được xem như là học trò cưng của cô, cô tận tâm chỉ bảo tôi từng nét chữ, từng bài toán. Cô chính như một người mẹ thứ hai mà tôi hết mực yêu quý. Thế nhưng, đến khi tôi vừa lên lớp hai thì cô lại đi lấy chồng xa và cùng theo chồng vào miền Nam sinh sống và làm việc. Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày hôm ấy khi chia tay cô, một đứa trẻ hồn nhiên vô tư như tôi đã khóc rất nhiều. Khoảng thời gian chìm trong sự buồn tủi cũng phải kéo dài mất mấy tháng. Tuy lúc đó chỉ là một đứa bé 6 tuổi nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ khuôn mặt phúc hậu nhìn tôi cười hiền hòa. Đối với tôi cô với mẹ chính là hai người phụ nữ đẹp nhất thế gian này. Sau bao nhiêu năm gặp lại cô vẫn vậy,nhẹ nhàng như đúng chất nghề nghiệp mà cô theo đuổi. Gặp lại cô tôi vui mừng, hạnh phúc không từ ngữ nào có thể diễn tả được. Cô đén gần ôm tôi và hỏi han sức khỏe tôi, hỏi han tình hình học tập của tôi. Vẫn là giọng nói truyền cảm ngày nào, giống cái ngày còn bé, đã đưa tôi vào những trng sách đẹp. Chúng tôi cùng nhau hàn huyên tâm sự suốt ngày hôm đó. Nụ cười của tôi đẹp hơn bao giờ hết.

         Buổi gặp gỡ đầy xúc cảm ngày hôm đó đã để lại trong em những ấn tượng không thể phai mờ. Em sẽ luôn yêu thương và mãi nhớ đén cô.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )