Môn Văn Lớp: 8 Kể 1 việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng (ko copy mạng, càng dài càng tốt, nếu có bài chữa hoàn chỉnh của cô thì chụp lên nhé)

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Kể 1 việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng (ko copy mạng, càng dài càng tốt, nếu có bài chữa hoàn chỉnh của cô thì chụp lên nhé) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Ruby 3 tuần 2021-12-30T21:55:53+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.   Cha mẹ là người đã cho tôi sự sống, cho tôi tình yêu cao cả, dạy tôi những điều tốt đẹp nhất để tôi làm hành trang bước vào cuộc đời. Trong mắt tôi, người quan trọng nhất chính là ba mẹ. Tôi tin rằng tất cả mọi người, ai cũng muốn làm cho ba mẹ hài lòng và tự hào về chúng ta. Đối với riêng tôi, thì có một kỷ niệm làm tôi nhớ mãi. Ngày hôm đó là một ngày rất vui vì tôi đã làm được một việc tốt.

      Hôm đó là một ngày đẹp trời, tôi đang tung tăng trên con đường về nhà để khoe với ba mẹ điểm 10 môn Tiếng Anh. Đi được một đoạn thì tôi thấy một bà cụ đang đứng bên đường. Bà cụ đã lớn tuổi, trông mái tóc bạc phơ của bà thì có lẽ bà đã trên tám mươi tuổi. Bà chống một chiếc gậy tre, tay xách một cái giỏ trông khá nặng. Bà đang đứng nép vào mép đường, hình như bà có ý định sang bên kia tôi thấy bà cứ đưa chân ra rồi thụt chân lại, cứ mãi như thế bà vẫn chưa qua đường được. Tôi quyết định chạy đến giúp bà. Bây giờ tôi mới thấy được vẻ mặt hiền hậu của bà trông rất giống nội tôi. Tôi liền hỏi bà: “Bà ơi, bà muốn qua đường phải không? Để cháu giúp bà nhé!”, vẻ mặt bà đang lúng túng nhưng khi nghe tôi nói xong, bà cụ trông rất vui vẻ và trả lời: “Nếu vậy thì tốt quá, bà cảm ơn cháu nhiều nhé!”.Tôi liền dắt tay bà cụ bước xuống đường. Thấy xe cộ trên đường đông đúc, trong lòng tôi cũng cảm thấy rất sợ, nhưng tôi đã lấy hết can đảm giơ tay của mình ra xin nhường đường và cứ như thế tôi và bà cụ từ từ cùng nhau băng qua đường. Qua được bên kia đường, tôi và bà cụ ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Tới đây tôi mới để ý bà đang xách một chiếc giỏ trông có vẻ khá nặng, nên tôi đã đề nghị xách giúp bà. Lúc đầu tôi thấy bà hơi ngập ngừng, lúng túng nhưng sau đó bà chỉ nở một nụ cười hiền hậu, đưa chiếc túi cho tôi và nói lời cảm ơn tôi. Vừa đi, tôi vừa trò chuyện cùng bà. Cuộc trò chuyện rất vui vẻ cho tới khi đến nhà bà tôi cũng không hay biết gì. Về tới nhà, bà vui vẻ cảm ơn tôi rất nhiều và bà còn cho tiền tôi mua quà vặt nhưng tôi đã từ chối không nhận. Tôi tạm biệt bà và chạy một mạch về nhà. Về đến nhà, tôi thấy cha mẹ đang đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng. Tôi bước vào nhà, thế là ba mẹ tôi liền hớt hải chạy ra hỏi: “Sao con đi học về trễ thế?”. Tôi liền xin lỗi và kể hết đầu đuôi câu chuyện cho ba mẹ nghe. Nghe xong ba tôi liền khen tôi và nói rất tự hào về tôi. Vào lúc đó tôi cảm thấy rất vui.

       Tôi cảm thấy rất vui vì những việc mình vừa làm. Tuy câu chuyện đã xảy ra rất lâu nhưng nó vẫn khắc sâu vào tâm trí tôi mãi. Niềm vui của bố mẹ tôi thật đơn giản, chỉ là khi tôi làm được một việc tốt, làm một người tử tế mà thôi.

                                                      CHÚC BẠN HỌC TỐT !!!

  2. Đạo làm con nghĩa là phải luôn biết quan tâm và yêu thương cha mẹ. Không cần là những việc làm to tát, chỉ cần là một vài hành động nhỏ nhoi thôi là ta đã bày tỏ tình cảm của mình với đấng sinh thành. Tôi nhớ nhất là năm tôi học lớp 8, bản thân đã mang về cho bố mẹ một niềm vui khá bất ngờ.

            Hôm ấy là một ngày đẹp trời, bầu trời cao và trong, gió mát lành, em đang tung tăng trên con đường về nhà để khoe điểm mười với cha mẹ. Nhưng đi được một đoạn, bỗng em thấy một bà cụ đang đứng trên vỉa hè. Trông bà cụ chắc đã ngoài bảy mươi tuổi, đầu tóc bạc phơ, lưng bà đã còng và trông bà thật gầy gò và yếu ớt! Chân bà cứ bước xuống đường rồi lại rút lên. Chắc cụ đang muốn qua đường nhưng lại sợ sệt trước cảnh xe cộ tấp nập dưới lòng đường. Thật tội nghiệp cho cụ quá!          Bỗng một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu em, tại sao em lại không giúp bà cụ qua đường nhỉ? Em định chạy đến giúp bà nhưng trong lòng lại băn khoăn một điều không biết nên giúp không. Em vốn là một đứa trẻ nhanh nhảu, làm mọi việc thường hay hấp tấp, vội vàng, lại qua đường không được giỏi lỡ xảy ra chuyện gì thì tính sao. Và em cũng đang muốn chạy thật nhanh về nhà để khoe điểm với cha mẹ. Nhưng thấy bà cụ như vậy, em lại không thể cứ vậy mà bỏ đi.  Và hình ảnh cụ già mái đầu bạc trắng như cước gợi em nghĩ đến nội của mình. Em tự hỏi nếu như một ngày nào nội cũng trong hoàn cảnh ấy thì nhất định sẽ có một người tốt giúp nội. Và em là cháu gái ngoan của nội, cũng sẽ là một người biết giúp đỡ người khác.Không chần chừ thêm nữa, em chạy ù đến giúp bà. Lúc này đây, nhìn vẻ mặt hiền từ phúc hậu của bà cụ mới giống nội em biết bao! Em liền hỏi bà: “Bà ơi, bà muốn qua đường phải không ạ? Để con giúp bà nhé!”, vẻ mặt cụ đang lúng túng nhưng khi nghe em nói xong, bà cụ trông rất vui vẻ và trả lời: “Ồ, nếu vậy thỉ tốt quá, bà cảm ơn cháu gái nhỏ!”. Em liền dắt tay bà cụ bước xuống đường. Thấy cảnh xe cộ đông đúc như vậy, chính em cũng cảm thấy ngập ngừng, e sợ. Nhưng rồi lấy hết can đảm, đưa một tay lên xin qua đường, em chú ý nhìn qua nhìn lại rồi dắt bà bước di. Bà cụ chắc còn sợ lắm nên nắm chặt lấy tay em. Qua được bên kia đường, bà thở phào một cách nhẹ nhõm và nói: “Bà cảm ơn con rất nhiều”. Tới đây. em mới để ý bà đang xách một túi gì trông có vẻ rất nặng nề. Em liền giúp cụ xách túi về nhà trong khi bà cụ không muốn làm phiền em nữa. Vừa đi, em vừa trò chuyện cùng bà. Thì ra bà sống một mình trong nhà còn con cháu bà ở xa và bận bịu công việc nên không thể thường tới thăm và chăm sóc bà.                 Nghe thế, em thấy thương cụ quá! Về tới nhà, bà vui vẻ cảm ơn tôi rất nhiều. Em tạm biệt bà và chạy một mạch về nhà. Ôi! Thế là em về nhà muộn cả tiếng đồng hồ. Vừa về đến nhà, em thấy cha mẹ đang đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng. Em bước vào nhà, khi cha mẹ tôi liền hớt hải chạy ra hỏi: “Sao con đi học về muộn thế? Có biết cha mẹ lo lắng cho con lắm không?”. Em liền xin lỗi và kể hết đầu đuôi câu chuyện cho cha mẹ nghe. Nghe xong bố xoa đầu em và bảo: “Con làm thế là phải lắm, cha mẹ rất tự hào về con”.

            Em rất vui vì mình đã làm được việc tốt khiến cha mẹ vui lòng. Tuy câu chuyện đã xảy ra khá lâu rồi nhưng nó vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng chăm chỉ học tập và rèn luyện để trở thành một công dân có ích cho xã hội và đặc biệt không phụ công dưỡng dục và lòng mong mỏi của mẹ cha.

    (Cái này mk đã được cô chữa rồi nhé, mk còn viết bài này khi đi thi cơ nên bạn yên tâm nhé!)

    #chucbanhoctotnhe;333

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )