Môn Văn Lớp: 8 hóa thân thành (cụ Bơ-men, bức tường, chiếc lá, cây cọ vẽ, đèn bão chọn 1 trong 5) kể lại khoảnh khắc cụ vẽ chiếc lá cuối cùng

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: hóa thân thành (cụ Bơ-men, bức tường, chiếc lá, cây cọ vẽ, đèn bão chọn 1 trong 5) kể lại khoảnh khắc cụ vẽ chiếc lá cuối cùng No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Eloise 2 tuần 2021-09-09T08:27:16+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Tôi là chiếc lá được cụ Bơ – men vẽ . Cụ đã vẽ tôi trong đêm mưa bão tầm tã nhằm đem lại sự tự tin chiến thắng bệnh tật cho cô bé Giôn-xi . Mới đầu tôi như muốn cằn nhằn cụ sao lại vẽ tôi vào đêm mưa to gió lớn như thế nhưng khi biết được điều đó là để truyền động lực cho Giôn – xin thì tôi cảm thấy rất khâm phục nghị lực của cụ .

    Cụ vẽ tôi vào một đêm mưa bão tầm tã . Lúc ấy , mọi người đã đi ngủ còn cụ thì loay hoay vẽ tôi . Cụ đứng lên chiếc thang , thắp cây đèn chùm và vẽ tôi . Tay cụ run run cầm chiếc bút lông vẽ chau chuốt từng nét . Lúc đó , tôi ấm ức lắm . Sao cụ không vẽ tôi vào ngày bình thường cơ chứ ? Mưa sẽ làm tôi xấu xí mất thôi . Nhưng cụ vẽ tôi rất đẹp . Rất chân thực và sinh động như tôi là một chiếc lá trên cây thật . Vẽ xong , cụ Bơ – men chỉ mỉm cười nhẹ nhàng với tôi và đi vào nhà . Khi thấy một đứa bé tên là Giôn-xi hay ngắm nghía và nói rằng nếu tôi rơi xuống , cô bé cũng sẽ lìa đời khiến tôi rất cảm phục cụ Bơ – men . Ôi , cụ có biết rằng tôi đã thương cụ rất nhiều sau khi nghe lời Giôn-xi nói không ? 

    Các bạn nghe câu chuyện của tôi rồi có cảm thấy khâm phục và thương xót cho cụ Bơ-men không ? Tuy cụ đã già nhưng trái tim của cụ không bao giờ hết yêu thương người khác . Cụ thật là nhân hậu biết bao ! Cụ bơ men ơi , tôi rất cảm ơn cụ đã vẽ nên tôi – một chiếc lá tuyệt vời đã cứu sống và truyền nghị lực cho một mạng người .

  2. Tôi là chiếc cọ vẽ của cụ Bơ-men. Tôi đã đồng hành cùng cụ qua không biết bao nhiêu năm tháng, cùng cụ vẽ nên những tác phẩm hội họa tuyệt đẹp. Thế nhưng, đối với tôi, cuộc đời tôi mới thật sự trở nên ý nghĩa khi tôi được cùng cụ vẽ chiếc lá cuối cùng – chiếc phao cứu sinh cho Giôn-xi – cô họa sĩ trẻ mắc căn bệnh hiểm nghèo ở cùng nhà với cụ Bơ-men.

    Cụ đã già yếu lắm rồi. Nhìn dáng vẻ ốm yếu, mệt mỏi của cụ, tôi rất thương. Ấy vậy nhưng cụ lại có một trái tim yêu thương dạt dào. Cụ rất thương Giôn-xi, cụ vẫn hay kể cho tôi nghe về tình trạng của Giôn-xi. Cụ tiếc cho một nghệ sĩ trẻ như cô ấy mà phải đối diện với căn bệnh hiểm nghèo. 

    Đêm hôm ấy, trời mưa rất to, những đợt mưa rơi xối xả trên mái nhà. Cụ lo lắng lá trên cây thường xuân sẽ rụng hết mất, khi ấy Giôn-xi cũng sẽ lìa xa cõi đời này. Cô ấy đã gửi trọn hi vọng sống lên từng chiếc lá của cây thường xuân này. Ngồi suy nghĩ hồi lau, cụ quyết định vẽ một chiếc lá xanh để gắn lên cây thường xuân. Cụ cầm tôi lên, tỉ mẩn vẽ từng nét, từng nét của chiếc lá. Vừa vẽ, cụ vừa cất những tiếng ho nhó nhọc, nặng nề. Tay cụ run run nhưng vẫn có điều khiển tôi. Cuối cùng một chiếc lá đã hoàn thành. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lòng vui sướng thay cụ vì đã cùng cụ làm nên một tuyệt tác nghệ thuật. 

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )