Môn Văn Lớp: 8 Đóng vai học trò của ông giáo chứng kiến cảnh lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, thì em s

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Đóng vai học trò của ông giáo chứng kiến cảnh lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?
ko chép mạng
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Eva 1 tháng 2022-03-17T12:28:00+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Ông giáo, đã đến lúc chúng tôi đã đi học về, nhưng không hiểu sao tôi lại đứng lại nhìn lão Hạc và người thầy của mình đang nói chuyện gì nữa, tôi còn thấy xa xa đằng kia hình như mấy người lạ đang xích cổ Cậu Vàng của lão nữa thì phải. Lão bán chó à ? Tôi đứng nghe ngóng một chút, biết là kẻ hay hóng hớt nhưng tôi nghĩ việc này đối với ông Hạc khá là quan trong đây

    Lão hớt hãi nói trong nước mắt

    – Tôi bán Cậu vàng đi r ông Giáo ạ, của cải trong vườn có j cx ăn hết r, tôi cần tiền ông giáo ạ, toang thật rồi

    Thầy tôi

    – Lão cứ bình tĩnh ….

    Tôi nghe đến đây mà tôi đồng cảm quá giá như tôi có thể cho ông ấy cái j khiến ông ấy bớt buồn thì tốt quá. Đời người ai cũng có lúc sẽ khổ và cugx có lúc sẽ được hưởng phúc nhưng với đầu óc có học thức như tôi thì tôi cảm thấy đó là chuyện khác họ ko được quyền của một con người phải cùng nhau chịu khổ. Giống anh Chí nếu trên thế giới này có những người biết nghĩ thì tốt quá. 

    No mạng 

  2. Tôi là học trò của ông giáo già- người hàng xóm lâu năm của lão Hạc lương thiện, hiền lành. Dù cho sự việc đã xảy ra rất lâu rồi, lão Hạc cũng đã ra đi được mấy năm trời nhưng sự việc mà lão bán chó vẫn ám ảnh tôi cho đến bây giờ. Dù cho tôi vô tình chứng kiến sự việc hôm đó nhưng nó mãi mãi ám ảnh tôi về cuộc sống nghèo khổ của lão Hạc cũng như tấm lòng lương thiện, tình yêu thương của lão dành cho cậu Vàng.

    Hôm đó, tôi định sang thưa chuyện với thầy tôi. Nhưng khi tôi mới đến bờ giậu thì thấy thầy tôi và lão Hạc đang ngồi trước hiên nhà. Hình như họ đang nói chuyện gì khó nói, sầu khổ lắm vì tôi thấy lão Hạc sao mà có nhiều tâm sự quá. Đầu tiên, lão nói một câu bâng quơ, tưởng chừng như lão rất nhẹ lòng mà thông báo với thầy tôi, hình như là về chuyện bán chó của lão “Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ!”. Tôi theo thầy tôi bao năm, cũng đủ hiểu lão quý cậu Vàng ấy như thế nào. Cậu Vàng ấy là kỷ vật duy nhất của con trai lão để lại, bao nhiêu tình yêu thương đối với cậu con trai, lão đều dành cho chú chó ấy hết. Chính vì vậy, tôi thấy lạ lắm khi lão thông báo mà mặt mũi tỉnh queo như vậy. Thầy tôi cũng như tôi, sửng sốt không kém hỏi lại “Cụ bán rồi?”. Lão vẫn cố tỏ ra bình thản đáp rằng lão vừa bán chiều nay xong. Thầy tôi hỏi lại như có chuyện “Thế nó để im cho nó bắt à?’. Hình như thầy tôi hỏi đúng vào nỗi đau đớn mà lão đang cố giấu suốt từ chiều đến giờ. Và giờ thì tôi đã hiểu ra là lão chỉ đang cố giả vờ là mình không sao nhưng thật ra tâm trạng của lão đang rối bời, đau khổ lắm. Lão dường như chẳng thể kìm nén được cảm xúc thật của mình nữa, mà cổ bắt đầu ngoẹo sang một bên, khuôn mặt méo xệch đi tái nhợt, mặt nhăn nhúm lại nhiều điều khắc khổ và miệng thì huhu khóc. Lão tự trách mình khốn nạn, lão tự dằn vặt mình vì đã làm thế với cậu Vàng, lão day dứt và tưởng tượng ra cậu Vàng sẽ trách lão thế nào. Dù cho thầy tôi cố an ủi sau đó thế nào thì lão vẫn khóc. Ở lão, tôi hiểu rõ rằng lão đang cố nén nước mắt vào trong, lão kêu kiếp lão khổ, kiếp cậu Vàng khổ. Rồi lão cười như tự an ủi mình nhưng trong điệu cười ấy sao tôi thấy sự chua chát tột cùng. Tôi hiểu rằng lão đang đau khổ đến thế nào, tôi hoàn toàn biết rằng lão chỉ đang cố giả vờ thế thôi. Thi thoảng tôi cũng có nghe thầy tôi kể chuyện lão cứ kể là định bán cậu Vàng nhưng rồi có bán đâu. Vậy mà hôm nay lão bán thật. Tôi chỉ thấy lòng mình sao nhói đau và chua chát cho số phận của những người nông dân nghèo như lão, hay số phận của những người trí thức sống mòn mỏi như tôi và thầy tôi.

    Hình ảnh lão Hạc hôm đó mãi ám ảnh trong tâm trí tôi. Cứ mỗi lần nhớ về hình ảnh ấy và sự ra đi của lão sau đó ít hôm, lòng tôi mãi thấy chua xót về số phận của lão.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )