Môn Văn Lớp: 8 Cả nhà đi học Đưa con đến lớp mỗi ngày Như con mẹ cũng “thưa thầy”, “chào cô” Chiều qua bố đón tình cờ Con nghe bố cũng “chào cô”, “thưa thầ

Question

Môn Văn Lớp: 8 Giúp em bài này với ạ: Cả nhà đi học
Đưa con đến lớp mỗi ngày
Như con mẹ cũng “thưa thầy”, “chào cô”
Chiều qua bố đón tình cờ
Con nghe bố cũng “chào cô”, “thưa thầy”…
Cả nhà đi học, vui thay!
Hèn chi điểm xấu, buồn lây cả nhà
Hèn chi mười điểm hôm qua
Nhà mình như thể được… ba điểm mười.
bai 1:
Từ việc hiểu nội dung bài thơ phần đọc hiểu ở trên, em hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) miêu tả hình ảnh mẹ hoặc bố khi em được điểm tốt. No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Genesis 4 tháng 2022-01-06T00:43:13+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.         Hạnh phúc được tạo nên từ nhiều mảnh ghép của cuộc sống. Có những khoảnh khắc chớp nhoáng, những mảnh ghép rất nhỏ bé thôi lại tôn lên những gam màu ý nghĩa. Hình ảnh mẹ khi em đạt điểm tốt chính là khoảnh khắc kỳ diệu đó đối với em.

              Trong hành trình khôn lớn, em đã không ít lần làm mẹ phiền lòng. Thời gian mải chơi, lơ là học tập khiến kết quả trên lớp tụt dần. Dù mẹ không mắng chửi khắt khe nhưng em vẫn nhận ra nỗi buồn quẩn quanh trong đôi mắt của mẹ. Em giật mình nhận ra và âm thầm tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng sửa lại lỗi lầm ấy. Em cố gắng, kiên trì từng ngày. Có những lúc mệt mỏi, mất đi tự tin, em dường như muốn bỏ cuộc. Nhưng sự quan tâm, niềm tin của mẹ nhanh chóng đánh tan suy nghĩ đó.Cuối cùng, kết quả xứng đáng đã thuộc về em. Em đạt được điểm tốt. Kỳ thi cuối kỳ, em xuất sắc ở cả ba môn thi. Cầm bài thi với điểm 10 đỏ chót môn Toán, Anh trên tay và điểm 9 rực rỡ bài thi môn Ngữ Văn, lòng em vui sướng đến khó tả. Em cẩn thận cất bài vào túi, trống tan trường vừa điểm là nhanh chóng đạp xe về nhà. 

               Trong ánh nắng vàng gay gắt, hình ảnh mẹ hiện ra trong tầm mắt em. Em ngoan ngoãn cất lời chào mẹ rồi khoe ngay ba bài thi đạt thành tích tốt của mình. Mẹ đang dở tay trên bếp, thấy em đưa giấy ra, ánh mắt mẹ ban đầu hơi lo lắng. Có lẽ mẹ lo em lại mắc phải lỗi sai nào khác. Mẹ lau tay vào khăn sạch, thấy niềm vui khó che giấu trên khuôn mặt em, nét mặt mẹ dường như giãn ra đôi chút. Đôi bàn gầy gầy,nhỏ nhắn của mẹ đỡ lấy bài thi của em. Mẹ đưa mắt lướt nhanh qua những trang giấy, từ ngỡ ngàng, ngạc nhiên, ánh mắt ấy bừng sáng lên niềm tự hào to lớn. Đôi mắt mẹ cong cong lại như vầng trăng lưỡi liềm, đôi mắt ấy giống như biết cười. Khuôn mặt mẹ rực rỡ, tươi sáng hẳn lên, niềm lo lắng đã biến đi đâu mất. Mẹ nở một nụ cười, vui vẻ, hài lòng và ân cần, tự hào nói với em: “Con gái mẹ giỏi lắm. Mẹ rất tự hào về con. Mẹ tự hào vì con đã cố gắng, cố gắng hết sức để chiến thắng bản thân mình”.

              Rồi mẹ dang rộng vòng tay ôm em vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc em. Một lát sau, như sực nhớ ra điều gì, mẹ vội vã đi vào bếp, nói sẽ nấu cho em thật nhiều món ngon. Bóng dáng thân thương của mẹ khuất dần sau cửa bếp, nhưng giọng nói và nụ cười vui vẻ, hài lòng của mẹ vẫn hiện diện đâu đây. Niềm vui của hai mẹ con lan tỏa cả căn nhà, mang hương vị ngọt ngào mát rượi, xua tan đi cái nắng nóng oi ả của mùa hè.

             Chỉ một thời gian không lâu sau đó, những món ăn bắt mắt lần lượt được mẹ bưng ra, xếp ngay ngắn trên mâm. Bữa cơm trưa hơi muộn, nhưng vui vẻ và ngon đến kỳ lạ. Nụ cười vẫn chưa tắt trên khuôn mặt mẹ. Mẹ chăm chút gắp cho em từng món, từng món. Bát cơm đầy ụ lên như một ngọn núi nho nhỏ. Ngọn núi ấy là tất cả tình yêu thương của mẹ. Vừa ăn cơm, mẹ vừa nhẹ nhàng dặn dò, động viên em cố gắng hơn, cố gắng cho tương lai của mình. Mẹ nói bố mẹ luôn ủng hộ và đồng hành bên cạnh em. Lời nói ấy đem theo cả một sức mạnh lớn lao, lặng lẽ truyền cho em động lựng và cố gắng. Cơn gió hiếm hoi lùa qua khe cửa, giọng mẹ đều đều mà thấm thía.

                Thời gian qua đi, em luôn nỗ lực đạt nhiều điểm tốt hơn nữa nhưng hình ảnh mẹ khi ấy vẫn mãi in sâu trong trái tim em. Những phút giây mỏi mệt, yếu lòng, hình ảnh mẹ trong hạnh phúc và tự hào ấy đã tiếp thêm sức mạnh, là điểm tựa để em kiên trì. Mẹ là may mắn, là yêu thương và là cả chỗ dựa vững chắc của cuộc đời em.

  2. Cho mãi đến tận bây giờ , tôi vẫn không thể quên được khoảng khắc ấy, cái khoảng khắc mà bố tôi nở nụ cười hạnh phúc đầy viên mãn khi thấy tôi đạt điểm tốt. Tôi vẫn còn nhớ như in, hồi ấy tôi học lớp 5, tôi học yếu nhất là môn toán. Chưa bao giờ đối với tôi, môn toán là dễ dàng cả. Gia đình tôi biết điều này, vì thế mà bố mẹ thường động viên tôi cố gắng học, giờ đã học đều các môn rồi thì cố mà học nôt môn Toán để cho phát triển trí não một cách cân bằng, toàn diện. Nhưng thực tình, với tôi, môn Toán thực sự rất khó. Tôi đã cố gắng rất nhiều mà cảm giác mình vẫn khoong thể khá hơn. Cho đến một hôm tôi thấy bố tôi dường như buồn rầu và chán ngán khi bác Ba đến nhà tôi chơi và khoe thành tích con bác vừa đạt giải Nhất trong kì thi OLympic Toán cấp huyện. Tôi nghe mà thấy thật hổ thẹn. Từ đấy, tôi học hỏi thêm trên mạng, cái gì không rõ thì hỏi lại bạn bè, thày cô. Với cách học hiệu quả tôi tiếp thu bài nhanh hơn và khả năng tính toán cũng cải thiện lên đáng kể. Một hôm, cô trả bài Kiểm tra, tôi vô cùng bất ngờ khi mình được 10 môn Toán. Chẳng chờ đợi lâu, vừa tan học là tôi chạy ngay về nhà khoe cho bố mẹ. Nghe tôi báo tin, bố tôi như không tin vào tai mình. Bố mừng rỡ nở một nụ cười cười, một nụ cười đầy tự hào và hnahj phúc. Nhanh như cắt, bố ôm chầm lấy tôi và nói : ” Giỏi lắm , con gái à ! Bố biết là con sẽ làm được mà .” Câu nói của bố làm tôi cảm động vô cùng. Tôi chợt nhận ra rằng khoong có việc gì khó, chẳng qua là mình chưa thực sự cố gắng hết mình. Cũng từ đây, tôi càng cố gắng học tập nhiều hơn nữa, cố gắng để cho bố mẹ tự hào về tôi và cố gắng để cho nụ cười hạnh phúc ấy mãi luôn nở trên đôi môi của bố . “

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )