Môn Văn Lớp: 7 viết văn tả về kỉ niệm của thầy cô giáo

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: viết văn tả về kỉ niệm của thầy cô giáo No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Genesis 2 tháng 2022-02-28T08:55:22+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Mình trình bày chi tiết ở trong hình!

  2.        Ánh nắng vàng chói chang bắt đầu nhảy nhót trên những chùm phượng hồng rực lửa, ve sầu rứt ruột râm ran cất lên bản nhạc dàn đồng ca mùa hạ, lúc này đây tâm trạng của tôi và bạn lại khắc khoải ùa về bao kỉ niệm của một thời xa vắng. Tôi quên sao được cái cảm giác ngây ngô ngày ấy, bao kỉ niệm buồn vui hiện hình trơ trơ trước ánh mắt sầu tư suy nghĩ. Tôi nhớ trường, nhớ lớp, nhớ lũ bạn hay chọc dại đùa làm tôi phụng phịu má nhưng cái mà khiến lòng tôi day dứt nhiều nhất vẫn là hình ảnh người thầy giáo gầy gò, xanh xao ngày đó.
         Thắm thoát thoi đưa đã gần ba mươi mùa hoa đào nở, ba mươi mùa phượng vĩ lả tả rơi, tôi đã phải rời xa mái trường cấp Ba Trần Phú. Mái trường mà đã trang bị cho tôi một hành trang vào đời, một bước đi tiếp theo của chặng đường dài và cũng chính là khoảng khắc để khép lại cuộc đời học sinh của tôi.
        Từ nay, tôi như một con chim đã có ngày đủ lông đủ cánh rời khỏi vòng tay âu yếm của chim mẹ, tôi không còn những ngày lao xao cùng bạn bè tề tịu bữa trưa bên nắm cơm với cà pháo được gói trong chiếc mo cau để buổi chiều học tiếp (vì quảng đường đi gần mười cây số với đôi bàn chân không dép không thể về nhà vui bữa cơm trưa cùng gia đình). Rồi một ngày tôi cũng được đến với khung trời kì diệu mới, trưởng thành, tạo dựng gia đình, nuôi dạy con cái,… chẳng mấy chốc mái tóc đã điểm sương thế là mình đã bước vào cái tuổi ngoại tứ tuần và trở lại với hình ảnh cô giáo già trong ánh mắt trẻ thơ. Tôi không hiểu tại sao khi thu qua, đông chớm lạnh đầu mùa, tôi muốn viết thật nhiều lên trang nhật kí về hình ảnh thầy cô, bè bạn và mái trường. (Nghĩ đến đây lòng mình chạm buồn đến tận trái tim). Nhớ cái ngày cơm chẳng đủ ăn, áo chẳng đủ mặc, sách vở nỏ đủ để học hành. Đêm khuya một mình cùng ngọn đèn dầu heo hắt rét buốt da thịt, thỉnh thoảng tiếng côn trùng ộp oạp nghe mà rờn rợn. Rồi những đêm đông dài dằng dặc bụng chỉ được lót dạ mấy cũ sắn mì cho qua bữa thế mà quãng đường đến trường xa vắng trong bóng tối mịt mù hơi sương, lũ học trò tinh nghịch ấy vẫn đến đúng giờ và đầy đủ với tiết học đầu tiên. Tôi còn nhớ rõ mồn một, ngày 18 tháng 12 năm 1990, tiết Hóa học thứ năm của thầy giáo Lê Đình Chân, lúc đó đã trưa, trời giá rét, gió đông lùa qua khe cửa mục nát tả tơi khiến cái đói lại tăng thêm gấp bội. Lũ học trò cũng đã mệt nhoài, đói rũ rượi chẳng thiết gì ngoài việc chờ một hồi trống bãi trường để về nhà mau mau kiếm bát cơm, bát mì hay củ khoai gì đó nên những lời giảng của thầy giờ này có nghĩa lý gì đâu. Nhìn tiết học nhạt nhẽo, thầy giáo lúc này mắt trầm xuống, mặt có vẻ đượm buồn trong chốc lát hai hàng nước mắt thầy tuôn dài. Chao ôi! Cảnh đói rét đã gặm nhấm mất cái sắc xuân của thầy. Thầy bắt đầu thổn thức.
        Các em có biết không? Thầy đi bộ hơn mười một cây số để đến trường đúng giờ. Sáng sớm, tôi chỉ ăn vội mấy củ sắn thôi, cơm thầy phải nhường cho vợ mới sinh và đứa con nhỏ mới lên ba, giờ này thầy quá mệt mỏi rồi nhưng thầy vẫn cố gắng để tiết học được đúng nghĩa của nó. Tự nhiên 45 đứa học trò nhìn nhau như muốn nói ” Chúng ta hãy cố gắng hơn nữa để không phụ lòng thầy”. Từ đó trở đi lớp 12J chúng tôi như có vẻ thấu hiểu tất cả nỗi niềm của người thầy giáo gầy gầy, xương xương đáng kính và các tiết học thứ năm của thời gian tiếp theo cả lớp tăm tắp nghe thầy giảng, chép bài đầy đủ và làm việc một cách tích cực, tiết học có vẻ nhộn hơn trước nhiều. Cho đến tận bây giờ, mỗi lần lũ bạn lao nhao ngày đó hội ngộ vẫn luôn nhắc đến người thầy giáo nghèo đáng thương nhiều lắm. Xa thầy nhưng hình ảnh thầy luôn đầy ắp nỗi nhung nhớ và bao nhiêu kỉ niệm vẫn lắng đọng trong chúng em thầy nhé! Chúng em mong sao thầy mạnh khỏe, vui vầy cùng gia đình với cảnh tuổi già. Chúng em nhớ thầy nhiều lắm!
         Thế rồi rời xa mái trường, mỗi người một ngả một phương trời cách biệt nhưng biết rằng  thầy cô vẫn luôn ở đây, luôn để lại hình ảnh trong chúng em, ở một góc nhỏ trong trái tim tất cả các bạn thầy cô ạ. Em tin chắc thầy cô luôn mỉm cười khi chúng em hạnh phúc và thành đạt. Có lẽ chúng em nói lời cảm ơn bao nhiêu cũng chưa đủ. Tất cả  xin gói lại ở đáy lòng để chờ ngày hội ngộ hàn huyên trong dịp kỉ niệm tròn 30 năm tốt nghiệp trường cấp III Trần Phú thân yêu thầy cô nhé! Thầy cô mãi mãi trong trái tim của chúng em!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )