Môn Văn Lớp: 7 Viết một bài văn cảm nhận về loài cây em yêu.

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Viết một bài văn cảm nhận về loài cây em yêu. No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Kennedy 4 tháng 2022-01-06T00:31:49+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Có lẽ, cây bàng trước cửa nhà tôi là một chứng nhận cho tình cảm gắn bó giữa tôi và Bình. Tình bạn chúng tôi lớn lên cùng cây, theo năm tháng.

    Khi tôi và Bình hiểu biết về con người và các sự vật quanh mình thì cây bàng đã có rồi, không hiểu ai trồng nó. Các bạn đồng tuổi với chúng tôi thường nhìn màu đỏ của phượng mà chờ hè đến. Nhưng chúng tôi lại theo dõi sự thay đổi diệu kì của các mầm non của bàng đang chuyển dần sang lá – là sự báo hiệu của mùa hè. Đi học về, vào đến ngõ, tôi và Bình đã nhìn thấy cây bàng. Thân cây xù xì như một chiếc áo bông cũ của một bác công nhân cần cù đáng mến. Thân cây có nhiều cái bướu. Rễ bàng ăn sâu xuống đất, vững vàng qua gió mưa. Các tán lá bàng xoè ra như những chiếc ô lớn, nhiều tầng. Quả bàng chỉ nhỏ như một quả ổi nhỡ, hình bầu dục. Khi bàng chín vàng, thường tự rụng xuống đất. Lấy búa đập bàng chín, trong có nhân ăn rất bùi ; nếu ăn vỏ : hơi chan chát. Những ngày hè nóng nực, tôi và Bình thường chơi bắn bi dưới bóng bàng rợp mát. Có lúc, bàng đã chứng kiến sự cãi cọ, tranh luận của hai đứa về một vấn đề gì đấy, không ai chịu ai. Có ngày mưa bão, hai đứa, mỗi đứa ngồi một nhà, đều nhớ và thương bàng, bàng đang nghiêng ngả ngoài gió bão…

    Lên lớp 6, tôi và Bình xa nhau. Bình phải theo bố mẹ vào Thành phố Hồ Chí Minh (vì sự thuyên chuyển công tác của bố mẹ Bình). Một mình tôi ở lại với bàng. Tôi buồn và bàng hình như cũng buồn vì thiếu Bình. Lòng tôi thơ thẩn và bỗng hiểu hơn bao giờ hết tình bạn của tôi cùng Bình đã ghi dấu nơi đây – nơi cây bàng đang vươn cành, trổ bông mỗi chuyến giao mùa. Lòng tôi se lại. Mỗi lần ngắm nhìn cây bàng, hình ảnh Bình lại hiện lên với bao kỉ niệm…

    Tôi có kể lại chuyện này cho cô giáo của tôi. Cô nói cô cũng giống tôi và Bình là có kỉ niệm về cây bàng. Nhà của cô ở phố Mai Hắc Đế (cách đây 20 năm, phố này yên tĩnh và những cây bàng mọc suốt hai bên đường phố). Trong một buổi sớm năm 1968., cô lên đường đi học xa, đã viết bài thơ về bàng và phố quê hương, trong đó có đoạn kết như sau :

    Sương đêm ngưng đọng lá bàng xanh

    Ta quyết ra đi chắp lại cành

    Để bàng lại chín, em về nhặt

    Cho dãy phố dài trùm lợp mãi màu xanh.

  2. Nhà bà ngoại em có vườn cây rất lớn. Trong đó trồng nhiều loại cây do ông bà tự mình chăm sóc. Trong đó, cây trồng lớn tuổi nhất chính là cây khế ngọt được trồng ở chính giữa khu vườn.

    Cây khế rất cao, em không chắc là cây cao bao nhiêu mét, nhưng nó đã vượt hẳn lên cả mái ngói đỏ tươi của nhà bà. Thân cây to đến phải hai người ôm mới xuể. Vỏ cây màu nâu sẫm, thô ráp và nhăn nheo. Một số chỗ còn bám cả rêu xanh. Bộ rễ của cây cắm sâu vào lòng đất, nhưng cũng có những sợi bò lên mặt đất, to như cổ tay em, ngoằn ngoèo như những con rắn lớn. Tất cả đã đủ để nói lên tuổi đời của cây khế.

    Từ thân cây, tỏa ra rất nhiều cành, đan xen chằng chịt như mạng nhện. Các cành chính rất to và vững chắc, đến hai người cùng ngồi lên cũng không sao. Khắp các cành, tỏa ra vô vàn những chiếc lá xanh to bằng cái thìa con, xanh thẫm. Cả tán cây như một chiếc ô màu xanh khổng lồ che mát cả một góc vườn.

    Đến mùa ra hoa, xen lẫn trong tán lá là những chùm hoa li ti màu tím biếc. Mọc ra từ các nhánh thân cây, trông như những nàng tiên cánh bướm tí hon đang nhảy múa trong gió mát. Ngày tháng trôi qua, từng chùm quả khế cũng xuất hiện. Thế là dưới ánh mắt thèm khát trông chờ của lũ trẻ con, trái khế chuyển dần từ xanh sẫm, sang xanh ngọc, vàng chanh rồi vàng ươm. Mùi thơm của trái chín theo gió bay khắp sân vườn, mời gọi mọi người đến thưởng thức. Cắn một miếng, bao nhiêu là vị ngọt thanh, giòn tươi chiếm đầy cả khoang miệng. Phải cắn miếng thật to, thật đầy, rồi ăn liên tục vài ba quả thì mới bõ cái công chăm bẵm, mong ngóng suốt lâu nay.

    Đối với em, hình ảnh cây khế ngọt sau vườn giống như là một người bạn thân thiết. Em mong rằng cây sẽ mãi luôn mạnh khỏe và phát triển tốt. Để mùa hè năm nào em cũng được về quê, trèo lên thân cây to lớn ấy mà nô đùa.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )