Môn Văn Lớp: 7 Viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về nụ cười của mẹ Nhanh nhé mik gấp Ko mạng

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về nụ cười của mẹ
Nhanh nhé mik gấp
Ko mạng No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Raelynn 2 tuần 2021-09-08T10:53:16+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Nụ cười của mẹ chính là điều mà đứa con nào cũng muốn được nhìn thấy. Tuy nó chỉ là điều bình dị, nhỏ bé nhưng sao mỗi lần thấy mẹ cười thì lòng tôi lại nao nức đến lạ. Cuộc đời mẹ không biết đã chịu bao nhiêu vất vả nhưng mỗi lần đối diện với tôi thì mẹ luôn cười thật hạnh phúc. Có lẽ với mẹ tôi luôn là một điều quan trọng và quý giá. Nụ cười của mẹ đã bao lần tiếp thêm sức mạnh, cho tôi thêm nghị lực. Nụ cười của mẹ khiến cho người con như tôi luôn phải luôn nỗ lực, cố gắng để có thể mang lại những điều tuyệt nhất cho mẹ. Chính nụ cười ấm áp ấy là dòng suối mát tưới vào tâm hồn tôi để nó luôn tràn trề sức sống. Mẹ luôn chôn giấu những khổ cực sâu trong lòng. Nhiều khi thấy nụ cười ấy, tôi không thể biết được mẹ đã phải gánh chịu những gì. Nhưng tôi vẫn biết, bởi tôi thấy những lần mẹ chợt nhỏ giọt nước mắt mỗi khi đêm tối. Thế nhưng sang ngày hôm sau mẹ vẫn giữ nụ cười vui vẻ trên môi. Nhìn mẹ tôi càng thêm xót xa, đau đớn. Nhưng tôi vẫn cười vì chính mẹ đang cười. Tôi tự thầm trong lòng sẽ ra sức học tập, trau dồi đạo đức để trở thành người có ích, không phụ ơn mẹ đã nhọc công nuôi dạy.

  2. “Mẹ là đọt mía ngọt ngào, mẹ là nải chuối, buồng cau, mẹ là tiếng dế thâu đêm, là ánh trăng soi đường cho con khi con lạc lối. Thật tự hào trên đời này ta có mẹ”.Và thật vui sướng biết bao khi tôi luôn nhìn thấy nụ cười của mẹ nở trên môi.Đâu phải lúc nào mẹ cũng cười. Nhưng tôi vẫn nhớ như in lời ba nói :’ Lúc con sinh ra mẹ đã cười rất tươi…”. Tôi biết khi đó mẹ mệt mỏi như thế nào nhưng vẫn cố nở một nụ cười vì mẹ đã sinh ra một sinh linh bé bỏng hay bởi mẹ vui sướng chăng. Tôi cũng không biết nữa nhưng chắc chắn rằng nụ cười đó là nụ cười hạnh phúc của mẹ. Rồi ai cũng gặp khó khăn: Khi tập lẫy, tôi cảm thấy lật được người lên là rất khó, mẹ cười, cho dù lúc đó tôi chưa cảm nhận được gì mẹ vẫn khích lệ:”Cố lên con, mẹ tin con sẽ làm được”. Hay là lúc biết bò, biết đi, mẹ đặt tôi xuống đất nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi những bước đi đầu đời, tôi ngẩng lên nhìn mẹ vui sướng như muốn nói: ” Con đi được rồi mẹ ơi”. Mẹ nở 1 nụ cười mãn nguyện như chúc tôi thành công. Tôi biết nói, câu đầu tiên mà tôi gọi là :” Mẹ”. Mẹ cười, chao ôi.Nụ cười ấy thật đẹp và quan trọng đối với tôi biết nhường nào.Vậy là sự trưởng thành của tôi theo sau là nụ cười mẹ như những ngày nào tôi vào lớp 1. Ngày khai trường đã đến, mẹ đưa tôi đến rất sớm để làm quen với trường lớp. Ân tượng đầu tiên của tôi là trường mới đẹp làm sao! Lớp 1A hiện dần trong mắt tôi 1 cách quen thuộc biết chừng nào….Đang miên man nghĩ, tiếng trống trường như đánh thức tôi. Nỗi sợ hãi, lo lắng bao trùm lên tâm trí tôi, mẹ cười “Kìa con vào lớp đi, cứ đi đi mẹ sẽ luôn ở bên con”. Và mẹ thật tuyệt trong mắt tôi.Những khi bị điểm kém, những lần nói dối mẹ, trốn đi chơi, mẹ đã khóc có lẽ mẹ thất vọng về tôi nhiều lắm. Nhưng mẹ lại cười để an ủi, khích lệ vì mẹ biết tôi cũng rất buồn:” Đừng lo con chỉ cần con cố gắng thôi ” . Nụ cười ấy như làm tôi thêm quyết tâm, cố gắng: ” Mẹ ơi con sẽ cố gắng nữa để nụ cười của mẹ luôn đọng mãi trên môi và con hứa con sẽ không làm mẹ buồn nữa đâu vì nụ cười của mẹ luôn bên cạnh con khi con cần phải không mẹ”Nụ cười của mẹ luôn giúp tôi có thêm nghị lực, che trở cho tôi. Và nụ cười ấy là suối nguồn yêu thương là bến đỗ tâm hồn của cuộc đời con mãi mãi.

    Xin hay nhất 
    Mơn trước nha 
    Học tốt!!!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )