Môn Văn Lớp: 7 viết bài văn nghị luận trình bày về câu tục ngữ “chớ nên tự phụ”

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: viết bài văn nghị luận trình bày về câu tục ngữ “chớ nên tự phụ” No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Katherine 4 tháng 2022-01-13T00:10:14+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. I, Dàn ý tham khảo

    1, Mở bài

    – Dẫn dắt vấn đề

    – Nêu vấn đề

    2, Thân bài

    a, Giải thích

    – Tự phụ là gì?

    => Câu tục ngữ đã đưa đến cho chúng ta bài học gì?

    b, Chứng minh

    – Câu nói của Pascal

    c, Bình luận

    – Tự tin là tốt

    – Nhưng đừng tự tin một cách thái quá. Nó sẽ đến hiện tượng tự phụ, tự cao, tự đại

    – Tự phụ sẽ khiến chúng ta đánh mất lòng tin của người khác dành cho mình, đánh mất tình yêu của mọi người dành cho mình.

    – Tự phụ khiến bạn không có động lực tiến lên và luôn nghĩ mình là giỏi nhất.

    II, Bài văn tham khảo

    Tự tin là một đức tính cần có trong mỗi con người. Nhưng có những người tự tin một cách thái quá, luôn nghĩ mình là giỏi nhất và không ai có thể hơn mình. Điều này đã được ông cha ta đúc kết lại qua câu tục ngữ “Chớ nên tự phụ”. 

    Tự phụ là tự đánh giá mình quá cao mà không coi trọng người khác. Có thể hiểu tự phụ đồng nghĩa với kiêu căng, tự mãn. Đây là nét tính cách và trạng thái tâm lí thường có ở mọi người. Nó tác động và ảnh hưởng trực tiếp đến nhân cách của và sự nghiệp của mỗi người. Vì vậy, tự phụ là thói quen xấu cần phải tránh xa và loại bỏ.

    “Chớ nên tự phụ” vì tự phụ là hoang tưởng nhiều hơn tin tưởng và tự tin. Tự phụ khiến cho con người ta hoang tưởng về mình, về tài năng và những gì mình có. Pascal từng nói: “Con người chỉ là một cây sậy…” Mỗi chúng ta chỉ là một sinh vật nhỏ bé trong vũ trụ bao la vô cùng mà thôi, một hạt cát trong sa mạc, một giọt nước nơi đại dương. Nhưng có vẻ nhiều người không nhận thức được điều đó. Chúng ta đều chỉ là những con ếch, chỉ khác nhau cái giếng mà thôi. Có những người miệng giếng rất hạn hẹp nhưng lòng giếng lại quá sâu khiến cho ếch kia tưởng mình là chúa của cả thế giới. Thói huênh hoang, hợm hĩnh đến lố bịch đáng ghét không chỉ làm cho người khác có ấn tượng xấu về mình mà còn làm hại chính mình. Người thông minh là người luôn biết khiêm nhường và học hỏi. Chúng ta có hai có hai cái tai để nghe và chỉ một cái miệng để nói. Khi nói ít lại, ta mới nghe được nhiều hơn. Nghe về những điều ta chưa biết, nghe để bồi đắp tri thức và để cải thiện chính bản thân mình. Vì thế mà vị triết gia nổi tiếng Socrates mới phát biểu: “tôi chỉ biết một điều, là tôi không biết gì cả”. “Bác học không có nghĩa là ngừng học”- Dawin. Nhìn vào những người thành công trên thế giới: lĩnh vực kinh tế như Mark Zuckerberg, Bill Gates, Jack Ma,… ; lĩnh vực chính trị: Barack Obama, Mahatma Gandhi,… và rất nhiều người khác cho thấy: khi ta học được nhiều, ta càng nói ít lại. Chỉ có những việc làm mới thể hiện ta là ai. Tự phụ chỉ là những bánh xe đưa ta lăn nhanh trên sườn dốc của sự băng hoại mà thôi.

    “Chớ nên tự phụ” vì tự phụ là mất kỉ cương, là lạc loài. Bệnh tự phụ khiến cho con người không tuân theo những chuẩn mực xã hội đã có trong gia đình, tổ chức, xã hội. Ý thức là người độc quyền, người lãnh đạo và quyết định mọi thứ khiến cho người tự phụ luôn muốn mọi thứ phải diễn ra theo đúng ý mình, đúng mong muốn của mình. Thậm chí, họ còn có những hành vi, lời nói không đẹp khiến cho người khác ngao ngán, bức bội, tổn thương. Và tự phụ không chỉ là che đi con mắt của con người, khiến người ta không thể phát triển mà còn đẩy người đó ra xa xã hội, Họ không chỉ mất đi sự học hỏi và trí thức mà còn tự mình đánh mất đi nhân cách và phẩm giá vốn có của mình. Cuộc sống hiện đại với sự lên ngôi của vật chất và kinh tế thị trường khiến con người dần quên đi cái gì quyết định cách ứng xử và lẽ sống của mình. Những bạn trẻ thường hống hách, cẩu thả và tự đắc trong nhà trường, xã hội đều là những đứa con được bố mẹ bao bọc quá kĩ. Đến nỗi chúng chỉ biết cuộc sống này toàn màu hồng và là của chúng, do chúng quyết định. Và những hạt mầm tương lai của đất nước đã chết khi chưa kịp nhú lên.

    Vậy làm sao để không mắc phải căn bệnh nan y này? Mỗi người cần nhận thức đúng đắn về bản thân, về khả năng của mình: Tôi là ai? Tôi là gì trong cuộc đời này? Đôi lúc, con người tự đắc, tự tin thái quá về bản thân mình. Đó là điều không thể tránh khỏi nhưng vấn đề là ta biết tự nhận thức, nhìn nhận và đưa mình về đúng vị trí của mình. Nhưng không tự phụ không có nghĩa là tự ti, là chối bỏ khả năng của mình, thu hẹp mình với cuộc sống và thế giới xung quanh. “Con người là một cây sậy. Nhưng là cây sậy biết suy nghĩ”. Sống hết mình cho ngày hôm nay, bằng chính khả năng và đam mê của mình. Hãy để những hành động bạn làm nói lên bạn là ai.

    “Vũ trụ mất hàng tỉ năm để tạo ra loài người nhưng chỉ cho chúng ta một vài giây để chết” (Jostein Gaarder). Trăm năm cũng chỉ là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu?

  2. Như chúng ta đã biết, xã hội văn minh, hiện đại của chúng ta ngày nay rất đề cao những người tài năng và có bản lĩnh . Chính vì thế, tự tin là điều vô cùng cần thiết. Nhưng tự tin quá mức dẫn đến tự phụ và coi thường người khác lại là một điều không nên chú nào. Để khuyên nhủ mọi người không kiêu căng, tự phụ, dân gian ta có câu ” Chớ nên tự phụ “

     Tự phụ là thái độ đề cao quá mức bản thân, tự cao tự đại đến mức xem thường người khác. Tự phụ hoàn toàn khác với tự hào. Tự hào là niềm kiêu hãnh, hãnh diện về bản thân vì đã thành công, niềm vui sướng hạnh phúc khi giúp ích cho bản thân. Ngược lại kẻ tự phụ luôn tự đề cao quá mức bản thân nên rất dễ bị xa lánh, chủ quan và thường bị thất bại trong công việc kể cả học tập. Người tự phụ luôn tự cho mình là đúng ở mọi việc thì họ không bao giờ nghe những ý kiến của người khác để khác phục thường hay bảo thủ. Khi làm được việc gì đó lớn lao thậm chí tỏ ra coi thường, lên mặt với người khác, tự cho mình là giỏi giang. Những tính xấu này thường có ảnh hướng rất lớn đến bản thân làm họ bị mọi người xa lánh tẩy chay, chủ quan nên dẫn đến thất bại, bảo thủ không nghe ý kiến người khác để khắc phục bản thân. Chia rẽ mất đoàn kết gây ảnh hướng xấu đến học tập và công việc.

    Vì sao “ch nên t ph” ? Vì hiu biết ca mt người không th nào có th đem so sánh vi bin tri thc ca nhân loi. “Điu ta biết ch là ht cát nh gia sa mc, là git nước gia đi dương mênh mông.” Theo M.Captông đã tng nói: “Người nào tô đi mtheem v quan trng cho công vic tm thường, thì người đó là k tm thường trong nhng vic quan trng.” Còn hơn thế na, Paplôp đã khng đnh: “Đng bao gi nghĩ rng bn đã biết tt c mi điu và dù người ta có đánh giá bn cao đến đâu na, bn vn phi luôn có lòng dũng cm t nh: ta là k dt nát. Đng đ tính t ngo, t ph xm chiếm bn. Vì nó, bn có th bướng bnh  ch cn tán thành, vì nó, bn s t chi li khuyên có ích và s giúp đ thân ái, vì nó, bn s mt mc đ khách quan.” Tóm li tôi đã rút ra được rng: “Sng  đi phi biết nhìn lên và không biết nhìn xung.”

     Tác hi ca “t ph” như thế nào ? Người t ph không biết lng nghe, không ch hc hi, luôn t thu mình trong v c ca cá nhân, nên d b lc hu, chm tiến. Người t ph không bao gi nhn được s yêu mến, n trng ca mi người, mà thay vào đó là s xa lánh, rùng ry, mit khinh. Hơn thế na “t ph” là thói xu có hi. Nó làm cho người ta o tượng v mình. Tài năng ch chút đnh nhưng li tưởng mình là thiên tài, đ ri ny sinh thói huênh hoang, khoác lác, hm hĩnh đến mc l bch, đáng ghét. K t ph ngi đâu cũng thích nói v mình, khoe khoang cái mình có, thm chí ba đt, thi phng c nhng cái mình không h có đ tha mn tính thích hơn ca con người. Vì không nhn thc đúng đn v bn thân nên k mc bnh “t ph” khó có th thành công lâu dài và ít nhn được s ng h ca s đông. Tính t ph s nh hưởng tiêu cc đến s phát trin ca con người. Nhng người kiêu ngo s hình thành bc màn ngăn cách vi thế gii bên ngoài.

     Đ khc ph thói t ph mi người chúng ta phi: sng khiêm nhường, hòa đng vi mi người. Luôn biết lng nghe, không ngng hc hi. Dám phê bình và t phê bình bn thân mình, không nên du dt. Biết tán thưởng thành tích ca người khác, biết giá tr ca tính đng đi đ hòa nhp được vi bn bè. Khi gp tht bi, bn hãy luôn luôn nh rng: “Tht bi luôn là bài hc tt cho s thành công sau này.” Phi sm tránh xa khi ánh hào quang ca nhng li khen ngi. “Mình cao còn có người khác cao hơn, không ai hoàn ho c.” Chúng ta phi coi, tu dưỡng bn thân đc tính khiêm tt. “Khiêm tn là mt loi nhân đc tu chnh thói t ph.” Phi c gng luyn tp đc khiêm tón dù khó khăn cách my cũng chng ngi ngùng. Thi gian và s bn b rt càn thiết cho vic b bt tính t ph. Chúng ta không th biến đi bn cht ca thói t ph trong mt sm mt chiu.

     Làm sao có th k hết được ni dung ca thói “t ph”. Bởi vì nó quá sâu xa và triết lý. Nó ging như chiếc máy d báo được tương lai, nó ch cho ta biết m phn ct lõi nào đó v thói t ph, khuyên răng ta “ch nên t ph”. Tôi – bn thân là mt hc sinh, luôn to đng tính khiêm tn, không nên t ph trong công vic ht tp. Nếu ai đã tp được đc khiêm tn thì khi đó trước mt ta ánh lên màu hng hnh phúc, mt n cười hài lòng và đy kiêu hãnh. 

    $#Đào$

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )