Môn Văn Lớp: 7 Viết 1 đoạn văn nghị luận (6-8 câu ) nói về chỷ đề:”cho đi là còn mãi” trong đó có sử dụng hợp lí câu rút gọn và dấu chấm lửng

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Viết 1 đoạn văn nghị luận (6-8 câu ) nói về chỷ đề:”cho đi là còn mãi” trong đó có sử dụng hợp lí câu rút gọn và dấu chấm lửng No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Arya 1 tháng 2022-04-06T22:03:39+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Chúng ta hạnh phúc hơn, yêu đời hơn, làm cho chính bản thân ta hoàn thiện hơn, cảm nhận cuộc đời này có ý nghĩa hơn là sự cho đi. Chúng ta luôn cần đến những con người biết chia sẻ, biết cho đi mà không nghĩ đến việc nhận lại. Mảnh đời bất hạnh, họ cần lắm một ánh lửa sẻ chia từ chúng ta, đôi khi chỉ là cái nắm tay thật chặt, cái vỗ vai, lời an ủi, động viên cũng phần nào giúp họ. Trái với hành động đẹp biết sống cho đi, cần lên án những người chỉ biết sống ích kỉ, luôn lo sợ nhận lại ít hơn cho đi. Chúng ta cần phải biết mỗi ngày sống là một sự chia sẻ, khi chúng ta nhận đc sự quan tâm, là điều hạnh phúc nhất. Cuộc sống sẽ tuyệt vời biết bao khi mỗi con người sẵn sàng cho đi, sẻ chia đối với những người xung quanh mình. Chính vì vậy,các bạn ơi còn gì đẹp trên đời hơn thế. -Người với người sống để yêu nhau?

  2.      Tận hưởng các giá trị của cuộc sống là hành động của bản năng còn cống hiến sức mình cho xã hội lại được thực hành bởi ý chí. Sống biết cho đi, biết chia sẻ những gì mình có để giúp người khác vượt qua khó khăn thử thách là một hành vi cao quý(câu rút gọn). Người biết cho đi, biết giúp đỡ, người khác một cách vô tư, không vụ lợi, chuộc lợi, hoặc nhằm mục đích xấu,….(dấu chấm lửng) Luôn được người khác kính trọng, yêu thương và đền đáp. Người không biết cho đi thứ gì thường sống ích kỉ, ỷ lại vào người khác, sẽ bị mọi người khinh bỉ, xa lánh. Thước đo của cuộc đời không phải là thời gian mà là sự cống hiến. Hạnh phúc cuối cùng mà con người nhận được chính là tình yêu thương và sự tha thứ. Cho đi là còn mãi bởi những gì mình đã cho đi sẽ được sinh sôi nảy nở qua sức lao động của người khác, một ngày nào đó nó sẽ quay trở lại với mình. Khi cho đi, cũng đừng mong cầu người khác đáp trả tương xứng mà hãy nghĩ rằng cuộc sống sẽ trả lại cho mình giá trị ấy dưới một hình thức khác, một giá trị khác. Nghèo mà biết cho đi là giàu hơn tất cả; giàu mà không dám cho là thiếu đến tận cùng. Những ngọn núi cao mãi lên bởi nó không từ chối nhận về những hạt bụi, những dòng sông chảy mãi bởi nó biết cho đi. Hãy cho đi nhiều hơn và nhận lại ít hơn trong cuộc đời mình để tận hưởng giá trị đích thực của cuộc sống, để làm việc thành công, cống hiến nhiều hơn cho xã hội và để sống hạnh phúc.

    NHỚ CHO MÌNH 5 SAO CÙNG TRẢ LỜI HAY NHẤT NHA!!!!!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )