Môn Văn Lớp: 7 Viết 1 bài văn cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya.

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Viết 1 bài văn cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya. No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Gabriella 3 tuần 2021-12-30T01:15:23+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Bài làm

    Thơ đôi khi không cần nhiều từ ngữ, chỉ vài dòng ngắn thôi cũng đủ tạc sâu vào tâm trí người đọc những ấn tượng khó phai. Đọc bài thơ “Cảnh khuya” của Bác Hồ kính yêu, chỉ vẹn vẻn có bốn dòng thơ bảy chữ nhưng khiến cho dòng cảm xúc trong ta mãi không chịu ngừng suy tư.

    Bài thơ này được Bác sáng tác tại chiến khu Việt Bắc vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ác liệt năm 1947 nhưng ngay từ câu mở đầu bài thơ, người đọc đã ấn tượng mạnh với khung cảnh thiên nhiên được vẽ ra trước mắt bằng một cảm quan hết sức thi sĩ. Điều đầu tiên mà người đọc nhận ra đó là âm thanh của tiếng suối được cảm nhận hết sức tinh tế:

    “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”

    Ngay từ nhan đề bài thơ ta cũng có thể đoán ra được không gian trong bài, đó vào thời gian đã về đêm và có lẽ không gian núi rừng Việt Bắc yên tĩnh đến mức Người cảm nhận tiếng suối chảy xiết nghe du dương, lúc trầm, lúc bổng như là một tiếng hát vẳng xa. Tiếng hát ấy không chỉ vang mà còn trong vắt trong không gian yên tĩnh của núi rừng, cảm giác như ở trong đó chứa đựng mọi thanh tao, thoát tục nhất của cả một vùng núi rừng này. Phép so sánh này khiến ta liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Trãi:

    “Côn Sơn suối chảy rì rầm
    Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai”
    (Côn Sơn ca)

    Nếu Nguyễn Trãi thấy tiếng suối như tiếng đàn bên tai thì Bác cảm nhận nó là tiếng hát vang vọng, tiếng hát bay cao, bay xa, tiếng hát của núi rừng. Chỉ một từ “xa” thôi cũng đủ gợi sự rộng lớn hùng vĩ của núi rừng Việt Bắc nhưng cũng chính nó mở ra một núi rừng hoang vu, xa vắng tiếng người.

    Từ âm thanh xa gần của tiếng suối, điểm nhìn chuyển xuống những tán cổ thụ với:

    “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

    Điệp từ “lồng” xuất hiện khiến cho người đọc liên tưởng đến sự gắn kết tuyệt đẹp khi trăng trên cao đã “xà” xuống thế gian, lồng bóng mình vào bóng thiên nhiên, vào bóng cổ thụ. Phải chăng nhìn từ tán cổ thụ, trăng treo trên cao như hạ xuống, đậu lên tán, thậm chí đan cài vài tán, bóng trăng cũng vì thế mà lồng vào bóng lá, bóng hoa, tạo nên những bóng đen, bóng trắng như muôn vàn hình hoa trên mặt đất. Khung cảnh thiên nhiên thật đẹp, thật thơ mộng và hình ảnh con người đến lúc này mới lộ diện:

    “Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ”

    Đêm đã khuya vậy mà Bác vẫn còn chưa ngủ, bóng Bác đổ dài theo ánh trăng in xuống lồng vào bóng hoa, bóng trăng, tưởng chừng chính cảnh khuya đang vẽ nên chân dung Bác trong đêm không ngủ. Nhưng Bác không ngủ không phải là để thưởng trăng cũng không phải để nghe “tiếng suối trong như tiếng hát” kia mà là vì Bác có những trăn trở về một sự nghiệp vĩ đại:

    “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”.

    Người chưa ngủ vì lo cho nước, lo cho dân, lo cho những chiến sĩ, lo cho cuộc kháng chiến gian nan của dân tộc. Hình ảnh ấy của Người thật đẹp, thật rạng rỡ, phần nào tưởng còn phát ánh hào quang mạnh hơn cả chính bóng trăng đang vẽ chân dung Người.

    Sóng Hồng đã từng nói: “Thơ là thơ, là nhạc, là họa, là trạm khắc theo một cách riêng”. Người nghệ sĩ làm thơ đâu chỉ là sự sắp xếp vần và con chữ mà còn bằng cảm xúc của mình vẽ nên hình cho người ta thấy, khắc vào lòng người ta những ấn tượng khó phai. Và có lẽ đó là tất cả những gì mà ta có thể cảm thấy trong bài “Cảnh khuya”. Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy tâm hồn thi sĩ của Bác mà còn cảm nhận sâu sắc nỗi lòng vì dân vì nước của vị lãnh tụ vĩ đại đồng thời khắc vào lòng những ấn tượng về một tượng đài có sức sống vĩnh hằng.

    XIN CÂU TRẢ LỜI HAY NHẤT NHÉ

  2. HCM là một nhà thơ lớn của dân tộc và là một danh nhân văn hóa thế giới. Người đã sáng tác rất nhiều bài thơ hay và ý nghĩa, trong đó ko thể ko nhắc đến bài thơ cảnh khuya được sáng tác vào năm 1947, khi Bác ở chiến khu Việt Bắc. Bài thơ miêu tả cảnh đêm trăng sáng ở chiến khu việt bắc. qua đó thể hiện tình yêu thiên nhiên, tâm hồn nhạy cảm, lòng yêu nước sâu đậm và phong thái ung dung, lạc quan của bác:

                                       Tiếng suối trong như tiếng hát xa

                                       Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa           

                                       Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

                                       Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

            Hai câu thơ đầu mở ra khung cảnh thiên nhiên nơi núi rừng việt bắc trong 1 đêm thanh tĩnh, vắng lặng:

                                       Tiếng suối trong như tiếng hát xa

                                       Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa   

    Bức tranh thiên nhiên m/tả vừa có âm thanh vừa có h/ả. âm thanh của tiếng suối và h/ả của trăng, của cổ thụ và của hoa. Tiếng suối đc tg so sánh với tiếng hát xa đã làm cho cảnh vật thiên nhiên gần gũi với con người trở nên trẻ trung và sống động. Trước kia nếu như nguyễn trãi trong bài ca côn sơn của mình ông đã từng m/tả thiên nhiên cũng dùng phép so sánh:

                                               Côn sơn suối chảy rì rầm                                   

                                        Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai                

    Cách so sánh của người xưa tuy hay ngưng dù sao vẫn là từ âm thanh của tự nhiên mà liên tưởng đến âm thanh vẫn là của tự nhiên: tiếng suối được so sánh với tiêng đàn cầm. Còn bác hồ trong bài thơ của mình người lại so sánh tiếng suối vốn là của tự nhiên với tiếng hát xa vốn là âm thanh của con ng phát ra. Điều ấy khiến cho tiếng suối của núi rưng việt bắc trở nên gần gũi với con ng trở nên có sức sống trẻ trung hơn. Sống giữa thiên nhien, bác hồ luôn cảm thấy như được sống với co ng, hay nói khác đi bác luôn coi thiên nhiên là một ng bạn tri âm tri kỉ chia sẻ buồn vui với mình. m/tả tiếng suối đẻ nhấn mạng cảnh đêm khuya tĩnh lặng thanh bình. Có thể nghe thấy thiếng suối chảy róc rách, trong trẻo giống như tiếng hát của cô gái từ xa vọng lại. 

                                     Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

    Điệp từ lồng được lặp đi lặp lại 2 lần. câu thơ có thể hiểu theo 2 cách: ánh trăng lồng vào vòm vây cổ thụ và bóng của cây cổ thụ lại lồng vào các khóm hoa. Ta cx có thể hiểu ánh trăng chiếu rọi vào các vòm lá cổ thụ và in bóng xuống mặt đất giống như muôn nghìn bông hoa lấp lánh. Điệp từ lồng đó làm cho bức tranh có nhiều tầng lớp,đg nét, hình phối, lung linh ánh sáng. Ta thấy cảnh vật có tầng cao của ánh trăng trên trời hòa quyện cùng vòm cổ thụ ở giữa và tầng hoa thấp ở dưới. đây quả là 1 bức tranh đẹp như gấm thêu. Tóm lại, 2 câu thơ cuối đã vẽ lên khung cảnh thiên nhiên Việt Bắc tràn đầy sức sống, cổ kính trang nghiêm

             Nếu 2 câu thơ đàu tả cảnh khuya nơi núi rừng việt bắc thì 2 câu thơ cuối lại diễn tả tâm trạng của Bác:

                                     Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

                                     Chưa ngủ vì lo nỗi nc nhà

    Mở đầu câu thơ số 3, tg đã sử dụng BPNT so sánh: “cảnh khuya như vẽ”. Cụm từ giống như 1 chiếc cầu nối vừa khẳng định vẻ đẹp đẹp đem trăng giống như 1 bức tranh vẽ. Đồng thời, cx thể hiện tâm trạng chủa ngủ của bác. Tâm trạng thao thức chưa ngủ của bác đc thể hiện thông qua điệp từ “chưa ngủ” đã mở ra 2 phía tâm trạng trong tâm hồn Bác: Bác chưa ngủ vì say mê ngắm cảnh đẹp. Nhung lý do chình khiến bác ko ngủ là vì lo cho đất nc, lo cho dân tộc

             Như vậy, bắng việc sư dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, thành công trong việc sử dụng BPNT so sánh và điệp từ, ngôn ngữ bình dị, gợi hình gợi cảm, giàu biểu cảm và sắc thái, tg đã miêu tả cảnh đêm trăng sáng ở chiến khu việt bắc. Qua đó thể hiện tình yêu thiên nhiên, tâm hồn nhạy cảm, lòng yêu nước sâu đậm và phong thái ung dung, lạc quan của bác.

              ” Cảnh khuya” là 1 trong những bài thơ nổi tiếng của Bác HCM, bài thơ khiến ta rung động trước vẻ đẹp tâm hồn của Bác. Phải là 1 người yêu thiên nhiên, có tình yêu nước sâu nặng thì Bác mới có thể viết ra những vần thơ hay đến vậy.

    bài này cô cho mình viết ko sao chép mạng nhé!!!!!! cho xin ctlhn

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )