Môn Văn Lớp: 7 Nêu cảm nghĩ về một người phụ nữ ( Biểu cảm ) Bài này mình nộp lấy điểm ktra làm kĩ giùm mình nha VD: Mẹ , … ????????Ớ ????À ????Ă???? ????????Ể???? ????Ả�

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Nêu cảm nghĩ về một người phụ nữ ( Biểu cảm )
Bài này mình nộp lấy điểm ktra làm kĩ giùm mình nha
VD: Mẹ , …
????????Ớ ????À ????Ă???? ????????Ể???? ????Ả???? ???????????? No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Liliana 7 tháng 2022-02-28T05:43:42+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.                                                         Bài làm

        Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân suốt đời lam lũ. Cuộc sống khó khăn khiến mẹ phải bươn trải đủ nghề để lo lắng chu toàn cho ngôi nhà của chúng tôi. Tôi thương mẹ lắm! Mới hơn bốn mươi tuổi mà mái tóc của mẹ đã  nhiều sợi chuyển hoa râm. Đôi bàn tay mẹ gầy guộc và nứt nẻ. Vầng trán hiền hòa và hai đuôi khoé mắt cũng ngày một đậm hơn những vết rạn chân chim. Nhìn dáng mẹ tôi xúc động vô cùng bởi nó hiện lên cả một cuộc đời vất vả lo âu.

        Từ khi anh em tôi được sinh ra, mẹ dồn cả tình thương yêu cho mấy đứa con bé bỏng. Hai anh tôi sinh ra khoẻ mạnh nhưng mẹ cũng đã vất vả lắm rồi đến tôi, một đứa trẻ yếu ớt từ lúc sinh ra mẹ lại càng vất vả nhiều hơn. Ba đứa con lần lượt lớn lên cùng những đêm dài mẹ tôi phải lo âu và thức trắng. Tôi nhớ, những lần  tôi ốm, đang đêm, tôi choàng tỉnh dậy hẫng hụt và sợ hãi. Thế nhưng ngay lúc ấy tôi đã có mẹ ở bên. Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, những giọt nước mắt ấm nóng  vô tình chạm vào gò má của tôi. Những cử chỉ đầy thương yêu của mẹ cứ thế khắc ghi vào trái tim tôi. Mẹ trở thành bà tiên của cuộc đời tôi từ những lần như thế.

        Ngày xưa khi còn bé thơ và khờ dại, tôi thường tự hỏi chính mình:  Mẹ có gì khác mọi người mà tình yêu thương của mẹ lại lớn lao như thế? Sau này lớn lên khi tôi bắt đầu được học những bài học nhân nghĩa ở đời, tôi đã hiểu: người mẹ nào cũng giống mẹ tôi, cũng lớn lao và giàu lòng vị tha. Niềm hạnh phúc của mẹ chính là sự trưởng thành của những đứa con yêu.

        Mẹ lớn lao nhưng không chỉ với cuộc sống của bản thân tôi mà còn lo lắng cho cả gia đình. Bố tôi thường phải đi xa. Mọi việc ở nhà, mẹ là người gánh vác chăm lo và bao giờ bố cũng rất an tâm vì sự chu toàn của mẹ. Bố thường căn dặn chúng tôi bằng những lời đầy ý nghĩ: Mẹ con đã hi sinh quá lớn cho niềm hạnh phúc của các con. Các con phải nhớ lấy, phải khắc ghi để sống sao cho xứng đáng với tình thương yêu của mẹ. Lời dạy của bố làm tôi càng cảm phục và yêu quý mẹ hơn. Nhưng thú thực nếu không có lời dạy bảo của cha thì anh em chúng tôi cũng đã thấu hiểu sâu sắc sự hi sinh của mẹ. Ba anh em tôi khôn lớn và đều học hành rất chăm ngoan. Chúng tôi tự nhủ phải làm được một diều gì đó lớn lao và ý nghĩa để người mẹ yêu quý của chúng tôi vui vẻ và yên lòng.

        Mẹ kính yêu, chúng con cảm ơn tình thương yêu và sự hi sinh của mẹ Chúng con hiểu dù chúng con có lớn khôn, có trở thành những người dũng cảm thì chúng con vẫn nhỏ bé và ngây thơ trong đôi mắt mẹ. Chúng con tự hào vì suốt cuộc đời này mẹ mãi là nguồn sáng soi đường cho mỗi bưóc đi của chúng con.

    Cho mk câu trả lời hay nhất nha!!

  2.  Gia đình em có ba thế hệ sống cùng nhau, gồm ông bà, bố mẹ và hai chị em chúng em. Gia đình em sống rất hòa thuận và yêu thương nhau, không bao giờ xảy ra xích mích hay tranh cãi. Em yêu quý tất cả những người thân của mình, vì họ là người luôn gắn bó, quan tâm, yêu thương, chăm sóc cho em. Nhưng nếu phải chọn ra một người mà em yêu quý nhất thì có lẽ đó chính là mẹ của em.

       Mẹ là người thầm lặng chăm lo từng li từng tí cho công việc gia đình, cho cuộc sống của hai chị em em. Dù cuộc sống có những khó khăn, hoàn cảnh gia đình em không bằng nhà của các bạn khác nhưng mẹ lại luôn cố gắng làm những điều tốt nhất và mang lại cho chúng em những thứ tốt nhất có thể, để chúng em có thể bằng bạn, bằng bè.

        Mẹ em không phải là những người làm công việc cao quý hay công nhân viên chức như bố mẹ của các bạn khác, mẹ em đơn giản chỉ là một người nông dân, hàng ngày bận bịu với công việc đồng áng, khi hoa màu được mùa, mẹ em lại gánh những gánh rau nặng đi khắp nẻo đường để bán, cuộc sống của mẹ em rất lam lũ, vất vả nhưng em rất tôn trọng nghề nghiệp của mẹ, vì những giọt của mẹ đổ xuống, nhờ những gánh rau nặng của mẹ thì em mới được lớn khôn như ngày hôm nay. Và mẹ của em là một người mẹ tuyệt vời, hàng ngày đầu tắp mặt tối với công việc ruộng nương, bán buôn, quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” nhưng không bao giờ mẹ em than thở, hay trách móc điều gì, mẹ em lúc nào cũng lặng thầm, cũng lặng lẽ hi sinh như thế. Mẹ hi sinh cả tuổi xuân, cả cuộc đời, mẹ đổ xuống những giọt mồ hôi vất vả, đôi khi là cả những giọt nước mắt, chỉ mong chúng em có thể lớn khôn thành người.

        Mẹ em có dáng người cao và gầy, nhìn vào vóc dáng mỏng manh của mẹ em thì không ai có thể hình dung khối lượng công việc mà mẹ em làm hàng ngày, một ngày với mẹ em đầy vất vả, không hề có khoảng thời gian rảnh rỗi. Tuy vất vả là vậy, cực nhọc là vậy nhưng mẹ em lúc nào cũng lo chu toàn việc nhà, việc cửa rồi miếng ăn thức uống của chúng em thì không bao giờ thiếu. Mẹ em tuyệt vời thế đấy, mẹ có thể làm trăm công nghìn việc nhưng việc gì cũng hoàn hảo, chu toàn. Mẹ em không bao giờ tỏ ra mệt mỏi trước mặt bọn em, nhưng em biết chứ, mẹ cố nén những mệt mỏi, những cực nhọc để không muốn chúng em phải lo nghĩ nhiều. Mẹ luôn nói với chúng em, việc của chúng em bây giờ chỉ là ăn thật nhiều, lớn thật nhanh và học hành thật giỏi. Vì theo mẹ, chỉ có học thì mới có cuộc sống tốt đẹp, chỉ có học mới không phải sống cuộc sống lam lũ, cực nhọc nữa.

        Vâng lời mẹ, cũng là thương mẹ khó nhọc mà hai chị em em luôn tự hứa với mình là phải học hành thật chăm chỉ, trở thành những người “con ngoan, trò giỏi”, trở thành những người con có thể khiến mẹ tự hào.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )