Môn Văn Lớp: 7 Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học ( tự làm )

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học ( tự làm ) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Cora 2 tháng 2022-03-26T01:56:55+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

    0
    2022-03-26T01:58:19+00:00

    Trên đời này, ai mà chả từng được đi học? được bước lên một tầng lớp mới. Và tôi cũng vậy, năm nay sẽ là một năm mà tôi thấy quý nhất trong đời. Đó là năm nay tôi sẽ được lên lớp 8 . Chắc sẽ vui lắm đây. Ai mà chẳng háo hức được đi học, được lên một lớp mới. Được làm anh làm chị cho các em lớp dưới noi theo. ..Theo tôi, cái ngày đầu tiên khi lên lớp 8 tôi như sau : “Mong sao cho thời tiết hôm ấy thật đẹp, mát mẻ. Không có những cơn mưa hay những ánh nắng gay gắt làm mọi người phải mệt mỏi. Mọi người chắc hẳn ai cũng sẽ ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ. Nào là áo trắng với chiếc khăn quàng đỏ phấp phới. Rồi dép với nhữn thứ khác.. Troog chắc đẹp lắm nhỉ ? Rồi khi vào lớp, được gặp bạn bè rồi thầy cô giáo . Những đứa bạn ngu ngơ sau bao ngày không gặp giờ nhìn lại đã lớn lắm rồi ha. Còn cô giáo thì ngày một già đi sau bao ngày giạy giỗ chúng tôi lên người. Thương cô lắm! Nhìn xung quan là 4 bức tường và những chiếc bàn ghế mà ta đã học trong thời gian qua vẫn không khác gì. Khi đi lên tầng , những em học sinh mới lên nhìn thì ngơ nhơ ngác ngác nhưng ồi chúng sẽ quan cả. Các em cũng không khác gì chúng tôi khi ngày đầu mới lên lớp 6” Chỉ nghĩ đến thôi là thấy háo hức. Tôi mong ngày này thật nhanh nhanh đến! Rồi tôi sẽ được hòa mình vào những cảnh đẹp đẽ ây..

    0
    2022-03-26T01:58:31+00:00

      Thời học sinh là quãng đường đầy kỉ niệm, đầy tiếng cười của mỗi con người. Nhưng đẹp nhất, ấn tượng nhất vẫn là ngày đầu tiên đi học.

      Chuông đồng hồ vừa kêu “tít, tít” là em bật dậy mà chẳng cần ai kêu. Xếp mền, gối lại, ra sân tập thể dục rồi nhanh nhẹn vào trong làm vệ sinh cá nhân. Hôm nay sao mà lạ thế nhỉ? Chắc có lẽ là do sự háo hức được vào lớp 1 chăng? Vệ sinh cá nhân xong, em lại ra bàn ngồi ăn sáng. Thường thường thì tô mì hay tô phở thì em phải nhấm nháp đến hơn 30 phút mới hết, mà hôm nay chỉ cần 5 phút đã sạch tô mì. Mẹ em bảo:” Chà! Hôm này bé Uyên giỏi quá nhỉ?”. Mấý lời khen ngọt ngào của mẹ đó làm em thấy vui sướng vô cùng. Em đi thay đồ mà mẹ đã chủng bị tối hôm qua rồi buột tóc gọn gàng đi học. Khi đeo trên vai cái cặp sách mà cô Út mua cho thì cảm giác như mình đã là 1 đứa con gái trưởng thành rồi vậy. Ba em bảo:” Uyên ơi! Chủng bị xong chưa? Ra ba chở đi chớ muộn.”. Em dạ vâng rồi lật đật chạy ra xe ba chở đi. Trường của em tên là trưởng Tiểu học Sơn Dung. Oa! Trường mới thật to lớn làm sao! Hàng ghế đá mát lạnh, cây xanh che bóng mát, sân trường thì tấp nập phụ huynh đi đi lại lại để tìm lớp cho con của mình. Nhưng ba em thì không. Ba đã biết trước lớp em ở đâu nên đã dẫn 1 mạch đến lớp 1A. Khi nhìn thấy em, cô giáo trong lớp đi ra trong tà áo dài màu xanh ngọc bích mỉm cười:” Lại đây với cô nào! Đừng sợ!”. Em mạnh dạn lại tay của cô tự giới thiệu:” Con chào cô…Con tên là…Phan Nguyễn Bảo Uyên…”. Cô giáo bảo:” Bảo Uyên cơ à? Tên hay quá! Cô tên là Thùy, từ nay cô và con cùng học nhé!”. Ơ? Sao mà ấm áp, ngọt ngào đến thế? Ba em lại trao đổi với cô giáo 1 đổi khá lâu rồi bảo em:” Con ở lại ngoan nhé, đừng khóc nhè nữa nha!”. Em nhìn ba cởi chiếc xe máy đi ra khỏi trưởng đến khi khuất sau hàng cây xanh thì mới vào lớp.

       Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất của em. 

    Chúc bạn học tốt!

    Xin câu trả lời hay nhất.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )