Môn Văn Lớp: 7 Hãy kể lại một sự việc lỡ gây khiến bố mẹ buồn phiền.

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: Hãy kể lại một sự việc lỡ gây khiến bố mẹ buồn phiền.
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Mackenzie 3 tháng 2022-03-04T13:53:06+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Như chúng ta đã biết cha mẹ là những đấng sinh thành, và những câu thơ về tình cha mẹ được rất nhiều các nhà thơ, nhà văn nổi tiếng viết lên bằng ngòi bút tài ba của mình, nhung cũng có những bài nói về việc con cái khiến cha mẹ buồn phiền. Còn tôi đang ở tuổi học sinh thì việc khiến cha mẹ buồn đó là một lần tôi đã lừa dối cha mẹ. Còn bạn?”

    Đó là mở bài còn thân bài thì viết là: ngày đó tôi là 1 co bé rất chăm chỉ, lại chăm học được thầy cô và bạn bè kính trọng dù nhà tôi nghèo. hôm đó cũng như mọi hôm trên đường về nhà thì “bộp” một cách tay của nhóc trung đập vào vai tôi nó nói:”chiều nay tớ tới nhà rủ cậu đi chơi nhé” lúc đầu tôi không đồng ý nhưng sau đó cậu ấy năn nỉ mãi nên tôi cũng theo.

    như đúng hẹn chiều hôm đó cậu ấy đến nhà tôi đèo tôi đi ăn chè ở quán bà Tám mà quán chè của bà ấy làm tuyệt cú mèo. tôi xơi 2 cốc còn nó những 4 cốc rồi nó rút tờ 50 ngàn mới tinh ra trả tôi rất ngạc nhiên nhung cũng phải thôi nó là con “đại gia” mà. rôi kể từ hôm đó nó cứ mời tôi đi ăn. rồi một hôm nó bảo ngày mai cậu mời tớ đi ăn nhé. tôi hơi phân vân nhưng rồi cũng gật đầu. hôm đó tôi ra ngoài sân thì thấy mẹ tôi cất tiền vào tủ. sau đó mẹ tôi đi làm tôi vào học thì nhớ tới lời hứa với thằng trung. tôi run run tiến vào cái tủ gỗ mở nó ra vì tôi thấy mẹ tôi cất tiền ở đó mà. tôi lấy được một cái túi và mở ra là những tờ 100 với 50 chục tôi hồi hộp định toan lấy luôn tờ 50 nhưng tôi sợ và lo cho mẹ vì đó là tháng lương của mẹ để nuôi gia đinh tôi lấy ra rồi lại cất vào rồi nghĩ tiền nhiều vậy mình lấy một tờ có sao đây rồi tôi lấy luôn tờ 50. như đã hẹn tôi mời thằng trung ắn chè rồi về nhà nhưng ko hiểu sao hôm đó tôi cứ thấy áy nầy ăn không ngon. rồi bất chợt mẹ tôi hỏi:”lúc chiều con đi ăn chè với thằng trung à con lấy tiền của mẹ đấy à” mẹ tôi nói xong chưa hết câu tôi đã run bần bàtva nói”con con… con xin lỗi mẹ” mẹ tồi nói” con hư quá lúc chiều mẹ thấy con đi với thằng trung ra quán bà tám rồi không ngờ con dám lấy tiền mẹ” toioaf khóc nức nở và nói con xin lỗi…. mẹ tôi cũng khóc và bào tôi thôi lần sau đừng như vậy con nhé. tôi ôm mẹ và nói con cảm ơn mẹ…

    dù mẹ đã tha thứ chgo tôi nhưng lòng tôi vẫn không khỏi buồn phiền khi nghĩ đến chuyện đó lòng tôi tự nhủ mình sẽ cố gắng là một người tốt rồi thầm cảm ơn mẹ.”

  2. Từ trước đến nay bố mẹ vẫn luôn hài lòng vì những gì mà mà em làm. Nhưng có một lần, em đã khiến cho bố mẹ buồn lòng và lo lắng. Mỗi khi nhớ đến việc làm đó, em lại cảm thấy xấu hổ và tự hứa với bản thân mình rằng sẽ cố gắng không để bố mẹ phải buồn phiền khi nghĩ về mình nữa.

    Hôm đó, vào một buổi trưa hè oi bức, cái nắng miền Trung như đổ lửa khiến cho gương mặt ai cũng mệt mỏi. Bố mẹ và em gái đều đi nghỉ ngơi, chiều bố mẹ còn đi làm, và nhiệm vụ của em là trông chừng em gái. Em gái em mới được 3 tuổi nên phải có người trông, vì chẳng may em đi lạc đâu không ai biết.

    Em đã nhận trách nhiệm trông chừng em gái nhưng trưa hôm đó thằng Tý ở lớp đã rủ em đi bắn chim. Em quên mất trách nhiệm mà bố mẹ đã giao, nên hí hửng nhận lời thằng Tý đi bắn chim. Trong đầu chẳng mảy may nghĩ đến lời bố mẹ đã nói. Có lẽ đứa bé lớp 6 lúc ấy còn mải chơi hơn là nghe theo lời của bố mẹ.

    Em ngồi sau xe đạp của thằng Tý sang làng bên cạnh, ở bên đó có một cái đồi lớn, rất nhiều cây và nhiều chim. Em đã bị hút hồn với khung cảnh nơi đây và say mê với trò bắn chim cùng thằng Tý. Hai đứa hì hục, rượt đuổi nhau trên đồi để bắn chim. Em bắn trượt mấy phát nhưng cũng bắn được mấy con chim. Thằng Tý bảo chim này mà nướng với lá bưởi thì thơm ngon lắm. Chỉ nghĩ đến được ăn thịt chim nướng lá bưởi do bố làm mà em đã thấy thích thú.

    Bỗng nhớ đến bố, em mới cuồng cuồng nhớ ra việc bố mẹ giao trọng trách trông em. Em cuống quýt nói với thằng Tý và hai thằng hồng hộc đạp xe về nhà. Về tới nhà thì đã 3h chiều. Em thấy bố mẹ ngồi ở cửa, gương mặt vừa lo lắng, vừa tức giận. Khi thấy em và thằng Tý đứng trước cổng, mẹ em quát “Đi đâu mà bây giờ mới về, không nghe bố mẹ dặn gì sao”. Trong lúc mẹ nói thì bố vẫn im lặng. Em sợ nhất những lúc bố im lặng.

    Thằng Tý thấy không khí căng thẳng nên đã bỏ mấy con chim bắn được và đạp xe nhanh về nhà. Em vẫn đứng trơ ra đó, rồi chầm chậm bước vào nhà.

    Bố vẫn giữ gương mặt đó, bố tức giận vì những gì bố mẹ dặn mà em lại không nhớ đến, chỉ mải chơi. Vì em mải chơi mà bố mẹ đã lỡ mất việc quan trọng. Mẹ cứ quát em mãi, cuối cùng bố cũng cất tiếng, rất nhẹ nhưng lại có sức nặng “Lần sau bố mẹ dặn gì thì nhớ lấy, con đi thế lỡ có chuyện gì thì làm sao. Con cũng lớn rồi, đừng để bố mẹ lo lắng như thế nữa”.

    Nghe lời bố nói, em chỉ cúi mặt, nước mắt ngắn dài cứ chảy ròng ròng trên má. Mẹ bảo nín đi, bố cũng bảo đừng khóc nữa. Lần sau đừng làm bố mẹ phiền lòng và lo lắng như thế nữa.

    Em biết bố mẹ đã không còn giận nữa nhưng em rất xấu hổ và tự vấn lương tâm trong suốt buổi tối hôm đó. Em hứa từ nay sẽ không mải chơi, không làm phiền lòng bố mẹ nhiều như vậy nữa. Vì em yêu bố mẹ.

    Vote 5 sao nhé

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )