Môn Văn Lớp: 7 hãy kể lại một kỉ niệm của em đối vs thầy cô giáo(Hk copy nha).Mình xin cảm ơn

Question

Môn Văn Lớp: 7 Giúp em bài này với ạ: hãy kể lại một kỉ niệm của em đối vs thầy cô giáo(Hk copy nha).Mình xin cảm ơn No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Natalia 2 tháng 2022-02-14T17:59:32+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1. Chào em, em tham khảo dàn ý và bài làm sau nhé:

     

    DÀN Ý CHI TIẾT

    1. Mở bài:

    – Không khí tưng bừng đón chào ngày 20 – 11 ở trong trường lớp, ngoài xã hội.

    – Bản thân mình: Nghĩ về thầy cô giáo và bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm vui buồn cùng thầy cô, trong đó có một kỉ niệm không thể nào quên.

    1. Thân bài:

    – Giới thiệu về kỉ niệm (câu chuyện): Đó là kỉ niệm gì, buồn hay vui, xảy ra trong hoàn cảnh nào, thời gian nào?

    – Kể lại hoàn cảnh, tình huống diễn ra câu chuyện (kết hợp nghị luận và miêu tả nội tâm):

    + Kỉ niệm đó liên quan đến thầy (cô) giáo nào?

    + Đó là người thầy (cô) như thế nào?

    + Diện mạo, tính tình, công việc hằng ngày của thầy (cô).

    + Tình cảm, thái độ của học sinh đối với thầy cô.

    – Diễn biến của câu chuyện:

    + Câu chuyện khởi đầu rồi diễn biến như thế nào? Đâu là đỉnh điểm của câu chuyện?

    + Tình cảm, thái độ, cách ứng xử của thầy (cô) và những người trong cuộc, người chứng kiến sự việc.

    – Câu chuyện kết thúc như thế nào? Suy nghĩ sau câu chuyện: Câu chuyện đã để lại cho em những nhận thức sâu sắc trong tình cảm, tâm hồn, trong suy nghĩ: Tấm lòng, vai trò to lớn của thầy (cô), lòng biết ơn, kính trọng, yêu mến của bản thân đối với thầy (cô).

    1. Kết bài:

    Câu chuyện là kỉ niệm, là bài học đẹp và đáng nhớ trong hành trang vào đời của tuổi học trò.

     

    BÀI VIẾT THAM KHẢO

     

    Người Nhật có một câu ngạn ngữ rất hay: “Lúa càng chín càng cúi đầu” để nói về sự biết ơn trong cuộc đời. Người ta càng lớn lên, càng học cách cúi mình trước người khác. Đó là bài học đầu tiên tôi học được từ cô giáo của mình và cho đến tận bây giờ, những kỉ niệm yêu thương về cô giáo vẫn còn in đậm trong tâm trí của tôi.

    Cuộc đời mỗi người trưởng thành đều không thể thiếu vắng hình bóng của những người thầy, người cô. Họ không chỉ dạy cho ta văn hóa mà còn dạy cho ta đạo đức, lối sống. Những người cô, người thầy ấy để lại trong chúng ta với biết bao kí ức thật đẹp, vui có buồn có hạnh phúc có mà giận hờn cũng có. Ngày ấy tôi mới vào học lớp Sáu. Cô giáo của tôi cao, gầy, mái tóc không mướt xanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô có đôi mắt sáng, nghiêm nghị mà dịu dàng và lúc nào cũng ăn mặc giản dị. Điều khiến chúng tôi ấn tượng nhất ở cô ngay từ khi mới lên cấp hai đó là khi bước chân vào lớn đứng trên bục giảng, chúng tôi đứng lên chào cô và cô cũng vậy, lúc nào cô cũng đứng thẳng, nghiêm trang sau khi lớp cất cao lời chào, cô cũng cúi lưng thật thấp để chào cả lớp tôi. Thời gian đầu, điều đó cứ khiến tôi lấy làm lạ mãi sau này tôi mới hiểu được giá trị của cái cúi đầu ấy và những bài học quý giá từ cô.

    Cô tên là Đỗ Thị Thủy. Cô được phân công làm giáo viên dạy Văn đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi ngay từ lớp Sáu. Buổi đầu tiên cô đến lớp, gặp gỡ và trao đổi qua với chúng tôi về nội quy và phương hướng học tập. Giọng nói cô ấm áp, nhẹ nhàng chậm rãi như người mẹ hiền cầm tay chỉ lối cho chúng tôi. Ánh mắt trìu mến của cô đã xua tan đi những lo lắng hồi hộp bỡ ngỡ của những đứa mới chân ướt chân ráo lên ngưỡng cửa trung học cơ sở như tôi. Và bạn biết không? Bài kiểm tra đầu tiên mà cô dành cho chúng tôi là “Trong vòng hai phút, em hãy thuộc tên của các bạn ở bốn bàn ngồi xung quanh mình!” Những đứa trẻ còn bỡ ngỡ vừa chuyển cấp như chúng tôi rất thích thú với trò này. Chúng tôi chào nhau, gọi nhau, hỏi tên nhau í ới còn cô ở trên bảng liên tục nhắc chúng tôi “Chúng ta còn 10 giây, 9 giây rưỡi, 8 giây…”. Sau buổi học đó, chúng tôi gần như biết hết tên nhau và sau này tôi mới biết điều ấy ý nghĩa với chúng tôi đến nhường nào.

    Rồi buổi học đầu tiên, thật may mắn khi chúng tôi đã được học môn của cô. Cô giảng bài hay lắm, cô luôn lấy những ví dụ gần gũi để chúng tôi dễ hiểu, dễ nhớ. Khi viết lên bảng cô luôn cố gắng viết thật to thật rõ để các bạn ở dưới cũng có thể theo dõi được. Cô luôn tận tình đến bên từng bạn học yếu để giảng lại cho bạn hoặc phân nhóm để kèm cặp nhau. Cách truyền đạt của cô dành cho học sinh cũng thật đặc biệt.

    Cô là một giáo viên đầy tâm huyết với học trò. Cô rất nghiêm khắc với những bạn lười học, nghịch ngợm. Không chỉ dạy dúng tôi văn hóa, cô còn dạy chúng tôi những bài học lễ nghĩa quý giá đúng như khẩu hiệu ở mỗi nhà trường: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Và tôi vô cùng biết ơn cô vì điều đó.

    Chúng ta không ai có thể tránh khỏi những sai lầm và quan trọng là ta có nhận ra những sai lầm đó để sữa chữa hay không. Ở lứa tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, chúng tôi chỉ quan tâm đến việc hôm nay tới lớp được gặp bạn nào, bày trò gì để chơi hoặc kiểm tra môn gì chứ có lẽ chúng tôi chưa bao giờ quan tâm hoặc nghĩ tới mình đã làm gì khiến thầy cô chưa vui. Đó là vào hôm thứ hai đầu tuần, buổi chào cờ ấy khá đặc biệt vì có các thầy cô mới về trường tôi thực tập. Sau buổi chào cờ, chúng tôi mỗi đứa chạy một nơi như chim vỡ tổ. Trên đường về lớp, tôi gặp cô Thủy tôi đi cùng hai thầy cô trẻ, đoán là các thầy cô thực tập vì dáng vẻ khép nép đi cạnh cô tôi nên chúng tôi chỉ chào cô Thủy chứ không chào hai thầy cô lạ. Mọi lần khi thấy chúng tôi chào, cô Thủy cười rất tươi nhưng hôm nay cô không cười mà mặt nghiêm lại.

    Cuối giờ học hôm đó, cô cho lớp tôi nán lại để nói đôi điều. Cô nghiêm nghị nhìn cả lớp rồi giảng giải:

    – Các em biết vì sao hôm nay cô gọi các em ở lại không?

    Cả lớp không hiểu gì nên ngây thơ đáp:

    – Dạ không cô ạ!

    Cô trầm giọng:

    – Hôm nay có một bạn trong lớp đã làm cô rất buồn. Khi cô đi với hai thầy cô mới dưới sân trường, các bạn chỉ chào cô mà không để ý đến hai thầy cô đi bên cạnh. Các em biết các bạn đó sai chỗ nào không?

    Lớp trưởng lớp tôi mạnh dạn lên tiếng:

    – Bạn sai ở chỗ không chào hai thầy cô mới cô ạ!

    Cô gật đầu và nói tiếp:

    – Đúng rồi các em ạ! Các em hãy nhanh chóng thuộc tên các thầy cô khác trong trường và mỗi khi gặp ai em hãy chào hỏi họ, chẳng hạn em nói: “Em chào thầy Sơn” hoặc “Chào cô Hương. Cô mặc chiếc áo dài đẹp quá”. Cô hi vọng khi trở nên từng trải hơn trong cuộc sống, các học sinh của cô sẽ học cách nhận biết những người sống và làm việc quanh mình và cố làm cho những người mới vào làm hay nơi họ sống cảm thấy thoải mái và thân thiện với môi trường quanh mình. Các em có nhớ trò chơi đầu tiên khi vào lớp cô đã cho các em tham gia không?

    Cả lớp đồng thanh:

    – Có ạ! Trò chơi nhớ tên ạ!

    – Đúng rồi. Cô cho các em chơi trò đó để làm gì các em có biết không?

    – Để biết tên các bạn cô ạ!

    – Đúng thế! Cô muốn các học sinh tập thói quen học biết tên của những người quanh chúng và luôn cố gắng tỏ ra thân ái, lịch sự với mọi người. Cô nghĩ điều ấy làm cho môi trường sống và làm việc sẽ thoải mái, vui thích hơn và mọi người sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn trong những môi trường này.

    Cả lớp lặng đi vì thấy lời cô tôi thật thấm thía. Cô tôi trầm giọng xuống, âu yếm nhìn chúng tôi:

    – Cô yêu cầu các bạn sớm thuộc tên của tất cả các thầy cô giáo trong trường. Cô cảm thấy nếu như bạn biết rõ mọi người trong trường thì sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Ta càng biết nhiều người lớn bao nhiêu thì càng có nhiều người quan tâm đến ta bấy nhiêu mỗi khi chúng gặp rắc rối hay cần giúp đỡ. Hơn nữa, cũng là một người cô nên cô cảm thấy sung sướng khi học sinh biết cô là ai và kéo đến trò chuyện với cô. Hãy cứ thử hình dung một thầy giáo mới bước vào trường lần đầu. Thầy giáo hay cô giáo ấy dễ cảm thấy căng thẳng khi bước vào một môi trường mới và lạ, lại lo lắng không biết bọn trẻ có ưa mình không. Ở nhiều trường, thầy cô giáo có những sinh hoạt để chào mừng những thành viên mới, nhưng cô nghĩ điều này sẽ càng có hiệu quả hơn nếu như học sinh cũng có thể bày tỏ một thái độ thân thiện và niềm nở tương tự. 

    Cả lớp tôi đồng loạt vỗ tay vì những lời dạy của cô thấm thía quá. Từ đó tôi hiểu vì sao khi đứng trên bục giảng, cô luôn cúi chào chúng tôi mỗi khi lớp tôi cất cao lời chào. Người ta bảo “Lúa càng chín càng cúi đầu”, cô tôi càng dày dặn kinh nghiệm sống lại càng có những cách cư xử hay khiến các thế hệ học trò chúng tôi lúc nào cũng nể và quý trọng cô.

    Năm tháng qua đi, mái tóc của cô tôi cũng thêm nhiều sợi bạc nhưng những bài học làm người mà cô dạy chúng tôi còn thắm xanh, ươm mầm mãi trong sâu thẳm trái tim non nớt của chúng tôi. Một mùa tri ân nữa lại về, tôi muốn kể lại câu chuyện về cô giáo mình ngày xưa như là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống. Giờ đây tôi đã lớn, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về cái cúi đầu trong cuộc đời!

     

     

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )