Môn Văn Lớp: 6 Viết văn tả người mà em thân yêu nhất ( ko chép mạng ) Trl đúng cảm ơn và tặng 5*

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Viết văn tả người mà em thân yêu nhất ( ko chép mạng )
Trl đúng cảm ơn và tặng 5* No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Savannah 1 tuần 2021-10-11T15:26:40+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Dàn ý tham khảo

    A. Mở bài 

    – Giới thiệu về người mà em yêu quý nhất là mẹ

    B. Thân bài

    1. Tả ngoại hình của mẹ

    – Mẹ em năm nay đã ngoài 30 tuổi , dáng hình nhỏ nhắn, cao cao.

    – Mẹ có khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn , xinh sắn .

    – Tóc mẹ dài và đen nhánh như gỗ mun .

    – Mẹ hay để tóc xõa ngang vai . Với kiểu tóc ấy , thật sự trông khuôn mặt mẹ được thanh thoát hơn rất nhiều .

    – Mẹ em có một đôi mắt sáng và trong .

    – Đôi mắt ấy luôn ánh lên một cái nhìn đầy yêu thương, trìu mến . Nó tạo cho người đối diện có cảm giác mẹ thật thân thiện , dễ gần .

    – Đặc biệt làn da mẹ trắng và hồng hào trông rất đẹp .

    – Sống mũi mẹ cao. Mỗi khi cười , mẹ lại để lộ ra chiếc răng khểnh trông thật duyên.

    – Đặc biệt do đặc thù là giáo viên nên giọng nói của mẹ em rất ấm áp. 

    2. Hoạt động thường ngày của mẹ

    – Mẹ em là một giáo viên nên thường ngày mẹ thường thức khuya soạn giáo án dạy học

    – Dù công việc bận bịu nhưng mẹ chưa bao giờ mẹ quên chăm lo cho gia đình

    – Sáng mẹ dạy sớm , nấu đồ ăn sáng cho gia đình

    – Mẹ làm hết các công việc nhà trước khi đến trở em đến trường 

    – Sau giờ dạy , mẹ trở về nhà và tiếp tục làm những công việc gia đình

    – Tối đến , mẹ dạy em học và không bao giờ mẹ quên nhắc em về những bài học trong cuộc sống : tình yêu thương , sự đoàn kết , …

    – Trong quan hệ với cộng đồng , mẹ rất hòa đồng với mọi người , vì thế mẹ được mọi người hết mực yêu quý.

    3. Kỉ niệm em nhớ nhất về mẹ : em được mẹ chăm sóc khi bị ốm

    – Hôm đấy , em bị ốm , sốt rất cao , người cảm thấy rất mệt mỏi

    – Mẹ đã rất quan tâm và lo lắng cho em 

    – Mẹ chăm sóc em rất tận tình và chu đáo 

    – Mẹ lấy một chiếc khăn ướt đắp lên trán em

    – Mẹ nấu cháo và bón cho em ăn

    – Mẹ mua thuốc cho em 

    – Mẹ luôn hỏi han sức khỏe của em , hỏi xem em cảm thấy như thế nào, đã đỡ hơn chưa ?

    – Cảm nhận  của bản thân :

    + Em cảm nhận được tình cảm yêu quý , sự quan tâm và lo lắng của mẹ đối với em

    + Em rất trân trọng những tình cảm ấy của mẹ và cảm thấy yêu mẹ thật nhiều

    C. Kết bài

    – Bày tỏ cảm xúc của bản thân mỗi khi nhớ lại kỉ niệm đó

    – Bày tỏ tình cảm yêu quý và kính yêu đối với mẹ

    ** Bài viết tham khảo

    Tuổi thơ chúng ta luôn được sống trong tình yêu thương của những người thân , được sống trong kỉ niệm về những buổi vui chơi đầy lí thú với bạn bè. Có những kỉ niệm khi lớn chúng ta có thể quên đi nhưng một điều ta không bao giờ phủ nhận được đó là tình yêu thương mà gia đình dành cho mình. Có thể với mỗi người , tình yêu và sự kính trọng lại dành cho bố , cho bà .Riêng với em, mẹ là người em yêu quý và kính trọng nhất. 

    Mẹ em năm nay 38 tuổi, nghề giáo gắn bó với mẹ đến nay đã gần mười năm nay. Khuôn mặt mẹ trái xoan xinh xắn với đôi mắt đen láy, sáng long lanh tình yêu thương dành cho em, cho gia đình và cho học sinh yêu quý của mẹ. Mũi của mẹ em rất cao, thanh thoát, những ngày còn bé, mẹ hay chạm mũi vào gò má em, dịu dàng nâng niu. Môi mẹ đỏ thắm, xinh xắn như những thiếu nữ tuổi đôi mươi. Nụ cười rạng rỡ, ấm áp luôn nở trên môi mẹ mang đến cho em niềm vui và hạnh phúc khó tả. Mái tóc mẹ đen và dài óng mượt, mẹ thường dùng kẹp để cố định gọn gàng đằng sau gáy. Đôi bàn tay mẹ thon dài như búp măng, nhưng lúc nào cũng dính đầy bột phấn. Đôi bàn tay ấy là niềm tự hào nho nhỏ với mẹ, vì chính nhờ nó, mẹ chăm lo cho chúng em, chăm lo cho gia đình, và cống hiến, chèo đò cho bao thế hệ học trò qua sông.

    Mẹ có một tình yêu mãnh liệt với nghề giáo. Bất chấp khó khăn và vất vả, mẹ trái lời bà ngoại theo đuổi ước mơ trở thành một giáo viên dạy văn. Mẹ cũng chính là cô giáo đầu tiên trong cuộc đời em. Em vẫn nhớ như in hình ảnh mẹ duyên dáng trong chiếc áo dài vào những dịp khai giảng, lễ kỉ niệm. Những khoảnh khắc đó, mẹ đẹp như một tia nắng mùa xuân. Mỗi khi giảng bài, giọng mẹ trầm bổng và truyền cảm, truyền vào bài giảng của mình linh hồn sống động, cuốn hút người nghe theo từng câu, từng chữ. Chất giọng ngọt ngào của mẹ đã trở thành kỉ niệm mà sau này các anh chị ra trường về  thăm vẫn còn nhắc lại mãi.

    Nghề nghiệp của mẹ cao quý mà vô cũng vất vả. Nhiều đêm dài, cả nhà đã chìm sâu vào giấc ngủ, mẹ vẫn miệt mài bên trang giáo án, bên tập bài kiểm tra. Mẹ tỉ mỉ đọc từng câu chữ, cẩn thận sửa lỗi sai cho học sinh. Có những đêm đồng hồ điểm 3 giờ sáng mẹ mới vào màn chợp mắt. Mẹ dành sự quan tâm cho tất cả học sinh của mình nên ai cũng quý mẹ. Các anh các chị thường tơi nhà em ăn cơm, nhiều người còn gọi mẹ là u, là má, giành mẹ với em khiến em khóc nức nở. Những ngày như sinh nhật, 20 – 11, trong nhà em ngập hoa và những tấm thiệp xinh xắn. Nhiều học trò của mẹ đã thành công, lập gia đình vẫn không quên ghé nhà thăm hỏi. Những lúc ấy, mẹ vui lắm. Tay bắt mặt mừng, nụ cười cứ nở mãi.

    Là một giáo viên mẫu mực, nhưng mẹ vẫn là một người nội trợ, người mẹ, người vợ, người con mà gia đình em vô cùng trân trọng. Bận bịu ở trường nhưng chưa bao giờ mẹ quên bố con em. Quần áo của bố vẫn phẳng phiu dưới đôi bàn tay mẹ. Mọi việc từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của em đều nhờ đôi bàn tay mẹ. Mẹ hiền lành, tốt bụng, hàng xóm láng giềng ai cũng yêu cũng quý. Mẹ nuôi em khôn lớn, dạy em tập nói, bước đi, cầm tay em viết những nét chữ đầu tiên và dạy em những bài học làm người quý giá. Mẹ đạt được danh hiệu giáo viên giỏi nhiều năm và cũng giữ vị trí số một trong trái tim bố con em.

    Có những lúc em cảm thấy mình thật ngốc vì dù mẹ có mắng mỏ hay trách móc em thì suy cho cùng cũng là để em nên người chứ đâu có phải vì ghét bỏ gì em. Có ai lại ghét bỏ đứa con mình dứt ruột chín tháng mười ngày sinh ra cơ chứ. Ấy vậy mà, thỉnh thoảng em vẫn cáu gắt, hờn dỗi và cãi lại mẹ. Rồi cho đến một ngày, khi em bị ốm nhìn thấy mẹ chăm sóc em mệt mỏi, vất vả như thế em mới càng thấm thía hơn về giá trị của tình mẫu tử.

    Hôm đấy là vào buổi chiều, đã có dự báo thời tiết trời sẽ mưa to, mẹ dặn em rõ ràng là phải mang áo mưa đi cẩn thận vậy mà em mải chơi quên lời mẹ dặn. Kết quả là hôm ấy em bị dính mưa và đêm đến sốt cao. Nằm trên giường, em miên man chìm vào giấc ngủ say, đầu óc quay cuồng trống rỗng. Thỉnh thoảng em cảm nhận có bàn tay rất ấm của ai đó vuốt nhẹ mái tóc và khuôn mặt của mình. Hơi ấm ấy rất quen thuộc thân thương và chắc chắn đó chính là mẹ, cảm nhận của ta về tình mẫu tử không bao giờ là sai cả. Ánh đèn mờ mờ trong đêm, em lim dim mắt thấy thấp thoáng bóng mẹ đổ dài trên chiếc giường, thi thoảng lại sấp khăn lau trán cho em. Một hồi sau mẹ bón từng thìa cháo nhỏ cho em ăn. Ánh mắt mẹ nhuốm đầy ưu tư lo lắng. Một đêm dài, mệt mỏi và khó chịu đã qua đi, nhờ có bàn tay kì diệu và tình yêu thương của mẹ em đã đỡ sốt hơn. Sáng hôm sau tỉnh dậy, em thấy mẹ nằm gục bên cạnh giường, tay vẫn nắm lấy bàn tay non nớt của em. Đôi mắt mẹ thâm quầng, có lẽ vì do đêm qua thức khuya chăm sóc em nên không ngủ được. Mái tóc dài mượt mọi khi thay vào đó rối bời vì lăn lộn chạy qua chạy lại săn sóc cho em nên cũng chẳng có thời gian để chỉnh chu. Tự nhiên, lòng em dấy lên một cảm xúc bồi hồi khó tả, trong miên man xa xăm, vọng về trong em là những lần em nói hỗn với mẹ, những lời lẽ khó nghe mẹ nhường nhịn em, em bỗng thấy mình thật là một đứa trẻ hư. Đúng lúc ấy, mẹ tỉnh dậy, vội vàng ôm em vào lòng, hỏi han xem em đỡ chưa, ánh mắt đầy lo lắng đợi chờ. em bật khóc nức nở, ôm mẹ và ngập ngừng vài tiếng lí nhí không thành lời. Mẹ xoa đầu em mỉm cười đầy trìu mến.

    Mẹ là vầng trăng, làm dịu mát tâm hồn thơ ngây trong trẻo của em, mẹ cũng là ánh mặt trời tỏa nắng tâm hồn em. Mẹ là tất cả những gì thiêng liêng, cao quý nhất. Cảm giác mỗi khi bị ốm được bàn tay mẹ chăm sóc như có liều thuốc tiên khỏi bệnh rất nhanh. Phải chăng đó chính là sức mạnh của tình mẫu tử.

  2. Trong cuộc sống,chắc hẳn ai cũng có 1 người bà.Và em cũng vậy,ngoài sự yêu thương của bố mẹ dành cho em thì em còn đc sống trong tình thương trìu mến của bà.Cũng chính vì vậy nên em rất yêu quý bà.

    Bà em năm nay đã ngoài 80 tuổi rồi nhưng trông bà vẫn còn nhanh nhẹn lắm.Tóc bà trắng như những bà tiên,ông bụt mà bà thường kể cho em nghe.Nước da bà ngăm đen với những nếp nhăn.Bàn tay nhăn nheo hiện lên những khó khăn vất vả mà bà đã trải qua suốt bao năm tháng.Giọng nói của bà trầm ấm, bà thường nói chuyện từ từ và dễ mến khiến người nói chuyện với bà luôn cảm thấy thoải mái. Và cũng chính giọng nói ấy đã dạy em biết bao điều hay, lẽ phải.  Đôi lúc em hờn dỗi, bà nhẹ nhàng nựng em; Lúc em làm sai điều gì, giọng nói của bà dần trở nên nghiêm nghị hơn mà nó khó giấu nổi nét buồn hiện trên ánh nhìn của bà.

    Sở thích của bà là kể chuyện.Bà thường kể cho em nghe những câu chuyện rất hay và ý nghĩa.Trong tất cả các chuyện mà bà kể,em thích nhất chính là câu chuyện”Thạch Sanh”,bà dạy em phải trở thành 1 con người tốt bụng và biết yêu thương. Bà luôn san sẻ giáo dục đến con cháu bằng 1 sự yêu thương chân thành nhất.Bà là thế đấy,luôn đem lại hơi ấm và tình thương đến với con cháu.

    Vào ba tháng hè,bố mẹ thường cho em về quê thăm bà và cho em ở lại chơi.Bà dạy em nhổ từng cọng rau,rửa từng cái cái chén.Sáng sớm,bà cho em ra đồng thả vịt.Tất cả những công việc ấy khi ở thành phố bố mẹ ít khi cho em động vào.Ở với bà,em cảm thấy mk ngày càng lớn hơn,ko chỉ nhờ những bữa cơm bà nấu mà còn nhờ sự chăm chút và dạy bảo của bà dành cho em.

    Được bà chăm sóc từ thuở còn thơ,được lớn lên với những câu hát ầu ơ ví dầu,được bao bọc bởi tình thương mến của bà.Em còn gì hạnh phúc hơn thế chứ.Có 1 người bà luôn đem lại hơi ấm cho con cháu,nuôi nấng con cháu nên người thì còn gì bằng nữa.

    Bà là 1 người nhân từ và tốt bụng,chính vì thế nên em rất yêu quý bà.Em sẽ cố gắng học thật tốt để ko phụ lòng bà.Dù mai sau khôn lớn thì hình ảnh bà vẫn còn mãi trong tâm trí em

    CHÚC BN HC TỐT

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )