Môn Văn Lớp: 6 viết một bài văn miêu tả mẹ chăm sóc em bị ốm được lấy trên mạng mấy anh chị làm hay hay xíu nhé vì ngày mai em thi rồi

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: viết một bài văn miêu tả mẹ chăm sóc em bị ốm
được lấy trên mạng
mấy anh chị làm hay hay xíu nhé vì ngày mai em thi rồi No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Arianna 3 tuần 2021-11-19T07:34:27+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Thứ năm tuần trước, em đi học về bị mắc mưa bên ướt hết người. Đến nửa đêm, cơn sốt ập tới. Nhà chỉ có hai mẹ con vì ba đang công tác ở xa. Mẹ lo lắm, thức suốt đêm canh chừng bên em.

    Cơn sốt quái ác thật. Trán em thì nóng bừng bừng mà chân tay lại lạnh cóng. Cái lạnh như từ trong xương tuỷ toả ra khiến em run cầm cập: “Mẹ ơi! Con rét lắm! Mẹ đắp chăn cho con!”. Mẹ ghì chặt em vào lòng, an ủi: “Mẹ biết rồi! Con cảm lạnh đấy mà! Cứ bình tĩnh nhé! Mẹ sẽ đuổi cơn sốt đi ngay!”.Mẹ đặt em nằm ngay ngắn rồi đi lấy thuốc. Viên thuốc hạ sốt sủi bọt tan rất nhanh trong cốc nước. Mẹ khẽ nâng đầu em lên, ghé cốc vào miệng em, dỗ dành: “Ngoan nào! Con cố uống một hơi cho hết, sau đó ngủ một giấc, tỉnh dậy là khoẻ thôi!”.Vâng lời mẹ, em uống thuốc rồi cố nhắm mắt nhưng đầu óc cứ căng lên, khó chịu vô cùng. Mẹ dấp nước mát vào chiếc khăn bông, đắp lên trán em. Mẹ nhẹ nhàng xoa dầu nóng vào lưng, vào ngực, vào hai bàn chân, bàn tay em. Tiếng xuýt xoa nho nhỏ của mẹ cứ văng vẳng bên tai em trong giấc ngủ chập chờn:”Khổ thân con tôi!”. Tự nhiên, nước mắt ứa trên mi em cay xót. Mẹ ơi! Con thương mẹ biết chừng nào! Em vòng tay ôm ngang lưng mẹ rồi thiếp đi lúc nào không biết…“Ò ó o o…!” Chú gà trống đã cất lên tiếng gáy giòn giã, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Em mở mắt nhìn quanh tìm mẹ mà không thấy mẹ đâu. Chưa kịp gọi thì em đã nghe tiếng guốc và giọng nói quen thuộc của mẹ: “Dung dậy rồi đấy ư? Mẹ nấu cháo giải cảm cho con rồi đấy! Đánh răng xong con ăn hết bát cháo hành này, mẹ sẽ cho con uống thuốc. Đến trưa nếu hết sốt, mẹ sẽ đưa con đi học. Nếu còn yếu thì mẹ viết đơn xin phép cô cho con nghỉ hôm nay”.

    Nhìn quầng thâm quanh đôi mắt mẹ, em biết cả đêm qua mẹ thức để săn sóc cho em. Cơn sốt đã lui, dẫu đầu còn váng vất nhưng em cảm thấy đỡ hơn nhiều. Quả là đôi bàn tay mẹ như có phép màu. Mẹ là bóng mát che chở cho con suốt cả cuộc đời. Công ơn của mẹ đối với con sâu nặng biết chừng nào! Con mong sau này lớn lên sẽ đáp đền công ơn trời biển ấy.

    phần cách là mở bài, thân bài và kết bài nhé

  2. Trong gia đình em, mẹ là người mà em vô cùng yêu quý và kính trọng. Chính vì vậy hình ảnh mẹ lúc chăm sóc em khi em bị ốm khiến em không thể nào quên.

    Em là con một trong gia đình, lại có sức khỏe không được tốt vậy nên bố mẹ luôn yêu thương, chiều chuộng em hết mực. Chính vì sức khỏe không tốt nên cứ mỗi lần trái gió trở trời là em lại lăn ra ốm làm bố mẹ hết sức buồn phiền. Một lần, em vội đi học mà quên không mang theo áo mưa, thế là khi cơn mưa rào trắng xóa bất chợt đổ xuống, em đã luống cuống không biết làm thế nào. Đang định đội mưa chạy về thì em thấy thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa bóng dáng gầy nhỏ của mẹ em, mẹ vừa đi dạy về thấy em không mang áo mưa liền chạy đến “cứu trợ”. Em vui mừng mặc áo mưa mẹ mang rồi hai mẹ con lại cùng nhau trở về nhà.

    Đêm hôm ấy quả thật em lên cơn sốt cao, mẹ hối hả lấy nước chườm khăn lau mồ hôi cho em rồi lại tất tả đi nấu cháo. Lúc em được mẹ lay dậy, đêm cũng đã về khuya. Bóng dáng mẹ trong ánh đèn ngủ cứ nhạt nhòa, mờ ảo và nhỏ bé làm sao. Mẹ đỡ em dậy, giúp em ăn cháo, bát cháo thơm ngon nhưng miệng em cứ đắng ngắt chẳng muốn ăn một tẹo nào. Em ngắm nhìn mẹ em, từ bao giờ mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều thế này, khuôn mặt mẹ đã có những nếp nhăn nho nhỏ dưới khóe mắt. Đôi vai gầy của mẹ cùng ánh mắt ẩn chứa nhiều muộn phiền, trước giờ em chưa bao giờ để ý đến. Phải chăng bấy lâu nay em đã quá vô tâm không bao giờ biết đến những nỗi khó nhọc của mẹ.

    Càng nhìn mẹ, khóe mắt em càng cay, em ôm chầm lấy mẹ bật khóc nức nở. Mẹ thì lo lắng vỗ vai, luống cuống hỏi em có làm sao không. Cổ họng em chợt nghẹn ứ, chỉ thốt ra được một câu duy nhất: “Con xin lỗi”. Sáng hôm sau, cơn sốt qua đi, mẹ em vui vẻ khi em đã khỏe. Khuôn mặt mẹ lại tràn ngập niềm vui và sự hạnh phúc, từng nếp nhăn như dãn ra thay vào đó vẻ tươi vui. Nhìn mẹ vui, em tự nhủ sẽ luôn cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt để mẹ không phải phiền lòng.

    Em yêu mẹ em nhiều lắm. Hình ảnh mẹ lần ấy đã khắc sâu vào trong tâm trí em không bao giờ phai nhòa. Sau lần ấy, em càng thương mẹ nhiều hơn và mong mẹ sẽ luôn vui tươi và hạnh phúc.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )