Môn Văn Lớp: 6 Viết 1 bài văn kể lại câu chuyện Đêm nay Bác không ngủ bằng văn xuôi

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Viết 1 bài văn kể lại câu chuyện Đêm nay Bác không ngủ bằng văn xuôi No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Clara 2 tuần 2021-11-19T09:15:50+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1. Bài làm:

      Ngày mai, là ngày cả đoàn quân của tôi phải lên đường đi đánh đuổi giặc. Cảnh rừng Việt Bắc đêm nay như có gì đó buồn bã .Trời mưa cứ lâm thâm lộp độp trên mái hiên nghe sao não lòng.

      Trời mưa, như thôi thúc, đưa tôi vào giấc ngủ. Nhưng…cớ sao tôi lại khó để ngủ được ngon giấc. Trời đã khuya, tôi giật mình tỉnh dậy. Bác vẫn ngồi đó. Đôi mắt nhìn về phía xa xăm. Với một vẻ mặt trầm ngâm và đôi mắt đầy dong suy nghĩ, ưu tư. Trời cứ lất phất nặng hạt từng hạt mưa rơi. Rơi qua mái lều tranh xơ xác nơi đây. Tôi lặng nhìn Bác. Càng nhìn Bác tôi lại càng thấy thương. Bác như một người cha có mái tóc bạc. Đốt lửa, sửởi ấm cho tôi nằm. Bác chan chứa trong tim một tình cảm như một người Cha vĩ đại. Bác dem chăn cho chúng tôi, bước chân nhẹ nhàng vì sợ chúng tôi thức giấc. Tôi cứ thim thiếp ngủ. Bóng Bác cao lồng lộng, ấm hơn cả ngọn lửa hồng kia. Tôi thổn thức cả nỗi lòng. Vì tôi thấy Bác chưa ngủ. Đến bên Bác, tôi khẽ hỏi :” Bác ơi! Bác chưa ngủ như vậy, Bác có lạnh lắm ko Bác?” Bác quay sáng tôi, vẻ mặt hiền từ, đáp :” Chú cức việc ngủ ngon. Ngày mai còn đi đánh giặc chú ạ!” Vâng lời Bác, tôi làm theo. Nhắm mắt lại ngủ, nhưng mà bụng tôi sao vẫn bồn chồn. Tôi cũng chẳng biết nói gì hơn,. Tôi nằm ngủ, nhưng sao ko chợp mắt được. Cứ nằm đó, tôi lại lo Bác ốm. Lòng tôi rối bời cả lên. Vì mai đi đánh giặc mà Bác cứ thức hoài như vậy. Chiến dịch thì phải leo rừng leo núi. Đường còn dài, alwms dốc rồi lắm ụ. Nhưng Bác không ngủ, thì lấy sức đâu mà đi đánh giặc chứ? Câu hỏi đó cứ len lõi mãi trong lòng của tôi…

     Lần này là lần thứ ba tôi thức dậy. Tôi cứ phải nói là tôi rất hoảng hốt. Bác vẫn ngồi ở đó. Một vẻ mặt trầm ngâm, suy tư ấy vẫn giữ nguyên. Dáng ngồi đinh nhinh, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội chạy đến bên Bác, nằng nặc tôi mời:” Bác ơi! Mời Bác ngủ, Trời sắp sáng mất rồi!” Bác vẫn với vẻ mặt hiền từ, quay sang tôi, nói:”Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai rồi còn đi đánh giặc. Bác thức thì thì chú cứ để Bác.Bác ngủ ko thể an lòng được. Vì Bác thương đoàn dân công. Đêm nay, họ phải ngủ ngoài rừng, Buộc phải rải lá cây làm chiếu, còn manh áo phủ làm chăn. Nhưng…trời thì mưa lâm thâm, làm sao mà ko khỏi ướt?Bác càng thương họ, Bác càng nóng ruột, mong trời sáng mau mau.” Tôi nhìn sang Bác, còn Bác thì nhìn ngọn lửa hồng, Bỗng chốc, trong lòng tôi dâng lên một niềm vui, niềm vui vì đc Bác tâm sự, được Bác trải lòng. Niềm vui ấy, khiến tôi như tiếp thêm sức. Tôi ngồi đấy, thứ luôn cùng với bác, người Cha vĩ đại của dân tộc.

      Bác alf người cha. Là người hết lòng vì dân tộc. Hết lòng vì đất nước. Vì thương dân mà Bác đã ko ngại hi sinh cho dân tộc. Cho đất nước ngày càng tươi đẹp hơn.

    `\color{Black}{text{@Cáo Blink.Olympia}}`

    Hok tốt!

      

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )