Môn Văn Lớp: 6 Văn bản bài học đường đời đầu tiên qua biểu hiện của chị Cóc xảy ra cái chết của Dế choắt Dế mèn rút ra được bài học gì ? 2. Hãy nêu tâm trạ

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Văn bản bài học đường đời đầu tiên qua biểu hiện của chị Cóc xảy ra cái chết của Dế choắt Dế mèn rút ra được bài học gì ?
2. Hãy nêu tâm trạng của người anh khi đứng trước bức tranh “Anh trai tôi”
Nêu cảm nhận suy nghĩ của em về nhân vật Kiều Phương ?

3. Tìm quá trình vượt thác của dượng Hương Thư trong văn bản ?
4.Trong văn bản Bài học cuối cùng em thích nhân vật nào nhất ? Vì sao
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Faith 7 tháng 2021-09-19T17:31:27+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. 1. Bài học: Ở đời mà có thói hung hăng, có óc mà ko biết nghĩ thì sớm muộn cũng mang vạ vào thân.

    2. – Tâm trạng của người anh khi đứng trước bức tranh “Anh trai tôi là:

    + Ngỡ ngàng 

    + Hãnh diện  =>  Diễn biến tâm lí nhân vật tinh tế

    + Xấu hổ

    – Nhân vật Kiều Phương:

    + Hay lục lọi đồ đạc=> Hiếu động

    + Chế thuốc vẽ => Thông minh

    + Vừa làm vừa hát => Hồn nhiên

    –> Kiều Phương có tài hội họa, tình cảm trong sáng, nhân hậu.

    3. – Con thuyền qua đoạn sông phẳng lặng trước khi đến thác nước ( từ đầu…. thác nước)

    – Con thuyền vượt qua đoạn sông đã qua thác dữ( tiếp… thác Cổ Cò)

    – Con thuyền ớ đoạn sông đã qua thác dữ(đoạn con2 lại)

    4. Trong văn bản Bài học cuối cùng em thích thầy Ha- men vì thầy đã  dạy suốt bốn mươi năm, người thể hiện tình yêu nước Pháp bằng cả tấm lòng.

    Vote 5 sao, 1 tim và best answer!

  2. Dế Mèn đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên cho mình. Đó là: Không được kiêu căng, tự phụ. Không được cậy vào sức khỏe của mình mà hung hăng làm bậy. Nếu không suy nghĩ cẩn thận trước khi làm sẽ mang họa vào thân.

    2. Người anh hoạt đầu ngỡ ngành rồi đến hối hận khôn nguôi, vì chính bản thân đã hiểu lầm hay cáu gắt, ghen tị với em nhưng thấy được sự trong sáng của Kiều Phương người anh đã thay đổi tính cách bản thân. Anh hãnh diện vì trong bức tranh kia có phản phất hình dánh của mình được mọi người khen ngợi, hãnh diện vì có 1 cô em gái đa tài. Sau đó người anh lại xấu hổ trước em gái mình, người trong tranh thật trong sáng làm sao như em gái anh nhưng anh – con người thật lại không có nét gì là giống với con người trong tranh kia.

    Trong chương trình ngữ văn lớp 6 – tập II, em đã được học truyện ngắn Bức tranh của em gái tôi và nhân vật Kiều Phương cô em gái – với lòng nhân hậu đã toả sáng trong tâm trí em.Học xong truyện, em vẫn biết rõ ràng truỵện không đơn giản khẳng định, ca ngợi những nét phẩm chất tốt đẹp của nhân vật cô em gái mà chủ yếu muốn hướng người đọc tới sự tự thức tỉnh ở nhân vật người anh qua việc trình bày những diễn biến tâm trạng của nhân vật này trong suốt truyện. Đây mới chính là chủ đề của tác phẩm. Nhân vật chính đóng vai trò chủ yếu trong việc thể hiện tư tưởng chủ đề của văn bản (Ngữ văn 6- Tập I, tr 3).Vì thế, người anh phải là nhân vật trung tâm” trong việc thể hiện chủ đề và tư tưởng của tác phẩm. Thế nhưng nhân vật Kiều Phương vẫn làm cho em vô cùng cảm phục và trân trọng biết bao!Vẻ đẹp của Kiều Phương không phải do lời kể của tác giả, cũng không phải do nhân vật tự bộc bạch mà vẻ đẹp đó được hiện ra dần dần qua con mắt nhìn và lời kể truyện của chính người anh.Một người anh luôn “coi thường” những việc làm của cô em gái, đố kị trước tài năng của em gái mình, vẻ đẹp đó càng ngày càng đẹp, cho đến cuối truyện thì vẻ đẹp ấy đọng lại một cách sâu sắc trong lòng người anh và gợi nhiều suy nghĩ cho người đọc.Vẻ đẹp đó là gì? Phải chăng là sự hồn nhiên, hiếu động, tài năng hội hoạ, tình cảm trong sáng và lòng nhân hậu?Không hồn nhiên thì sao khi có biệt hiệu là “Mèo”, “nó vui vẻ chấp nhận” và còn dùng cái tên đó để xưng hô với bạn bè. Sự hồn nhiên đó còn được thể hiện lúc ở nhà mèo hay lục lọi các đồ vật với một sự thích thú. Hồn nhiên hơn là “nó vênh mặt”- “Mèo mà lại! Em không phá là được…”. Khi người anh tỏ vẻ khó chịu Này, em không để chúng nó yến được à?. Khi chế xong bột vẽ, nó vừa làm vừa hát, có vẻ vui lắm. Đúng là một cô bé hồn nhiên quá! Hồn nhiên đến đáng yêu!Điều đáng yêu hơn là cô còn có một tài năng hội hoạ, theo lời chú Tiến Lê, đấy còn là một thiên tài hội hoạ. Tài năng đó chính là sáu bức tranh do “Mèo” vẽ dấu người anh, không ngờ là những bứt tranh độc đáo “có thể đem đóng khung treo ở bất cứ phòng tranh nào”. Bố của “Mèo” đã phải thốt lên sung sướng: Ôi con đã cho bố một bất ngờ quá lớn. Mẹ em cũng không kìm được xúc động.Tài năng của Kiều Phương được khẳng định bằng bức tranh được trao giải nhất, qua một tuần tham gia trại thi vẽ quốc tế,khiến cho cả nhà “vui như tết”. Duy chỉ có người anh của Mèo thì lại rất buồn. Hiểu được điều này, Kiều Phương đã dành cho anh trai những tình cảm rất trong sáng. Nó lao vào ôm cổ tôi, nhưng tôi viện cớ đang dở việc đẩy nhẹ nó ra. Tuy thế, nó vẫn kịp thì thầm vào tai tôi: Em muốn cả anh cùng đi nhận giải. Một hành động, một lời nói thôi đã toát lên một tâm hồn ngây thơ trong sáng của một cô bé đáng yêu!Con có nhận ra con không?…Con đã nhận ra con chưa? Làm sao con trả lời được mẹ. Bởi đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy. Phải chăng soi vào bức tranh ấy, cũng chính là soi vào tâm hồn trong sáng và nhân hậu của em gái, nhân vật người anh đã tự nhìn rõ hơn về mình để vượt lên được những hạn chế của lòng tự ái và tự ti: Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo đến mức kia ư?. Đây chính là lúc nhân vật tự “thức tỉnh” để hoàn thiện nhân cách của mình.Bức tranh của em gái tôi không được vẽ bằng chất liệu hội hoạ. Nó được vẽ bằng quá trình diễn biến tâm trạng của người anh, thông qua lời kể vô cùng xúc động của nhân vật. Đó là “Mèo con” có tấm lòng nhân hậu. Đấy cũng là vẻ đẹp của một em bé gái trong cuộc sống đời thường mà ta có thể gặp bất cứ ở đâu trên đất nước mình.

    3.

     – Con thuyền qua đoạn sông phẳng lặng trước khi đến thác nước ( từ đầu…. thác nước)

    – Con thuyền vượt qua đoạn sông đã qua thác dữ( tiếp… thác Cổ Cò)

    – Con thuyền ớ đoạn sông đã qua thác dữ(đoạn còn lại)

    4. bạn tự làm nha

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )