Môn Văn Lớp: 6 Tưởng tượng một cuốn sách và một quyển vở đang nói chuyện với nhau dài nh các bn

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Tưởng tượng một cuốn sách và một quyển vở đang nói chuyện với nhau dài nh các bn No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Charlie 1 tháng 2022-03-31T23:59:24+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.                         Bài làm

     hôm nay, Mai mua thêm một quyển sách mới để cho thêm vào bộ sưu tầm. Vừa bỏ vào kệ tủ, các bạn sách khác liền ồ lên : 

    – chao ôi cuốn sách ấy mới đẹp làm sao!

    Bạn sách mới ngại ngùng rồi cảm ơn mọi người. Nhưng khi vừa quay đi thì sạch mới thấy một quyển vở rất cũ kĩ , bạn ấy liền hỏi : 

    -SAO BẠN KHÔNG RA ĐÂY CHƠI CÙNG MỌI NGƯỜI , HAY LÀ DO XẤU QUÁ KHÔNG MUỐN RA

    -Tôi ……tôi……..

    chưa kịp nói mọi người thốt lên

    – thôi nói chuyện với nó làm gì nó vừa cũ lại còn bẩn nữa!  

    Tối hôm sau, bỗng có một đàn chuột chạy đến, phá hoại tủ sách. Lũ chuột ấy gặm hết cuốn này rồi đến cuốn khác. Thấy vậy quyển vở cũ liền hô to

    -lũ chuột kia dừng lại

     lũ chuột liền quay về hướng quyển vở cũ ấy và tấn công nó. Nhưng thật may Mai chạy đến đuổi lũ chuột ấy đi . Tuy vậy, cuốn sách ấy đã bị cất 1/3 cuốn sách mới hối hận rồi chạy lại,

    -BẠN KHÔNG SAO CHỨ

     mình không sao

     MÌNH XIN LỖI BẠN VÌ ĐÃ COI THƯỜNG BẠN

      mọi  người không sao là tốt rồi

     mọi người hoan hô vở cũ rồi nói

    vở cũ muôn năm, vở cũ muôn năm.

     từ đó cuốn sách mới không còn coi thường người khác nữa

  2. Có bao giờ những thứ vô tri vô giác xung quanh chúng ta lại biết nói lên lời không? đó quả là một điều kì diệu và lạ thường cứ như có phép thuật vậy. Em đã không tin vào mắt mình khi bắt gặp cuộc trò chuyện giữa những đồ dùng học tập của em ngày hôm nay.

    Cuộc trò chuyện giữa cây bút chì mà em yêu thích cùng với quyển vở và cây thước được bắt đầu sau khi em kết thúc việc học. Em ra ngoài và khi trở lại và tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng.Ban đầu em không tin vào mắt mình khi nhìn thấy chúng nói chuyện với nhau, em chỉ nghe chúng nói qua cánh cửa phòng của mình.
    Bút chì lên tiếng:

    – Mình thật hạnh phúc khi được cô chủ quan tâm và bảo vệ, hãy nhìn mình này vẫn mới làm sao không một vết xước.
    Quyển vở lên tiếng:

    – Cậu cũng hãy nhìn mình đi, mình vẫn mới như ngày nào còn được cô chủ ưu ái khoác cho lớp băng dính ngoài mép vở cho đỡ lát và cong…mình tự tin khoe với những bạn vở khác cùng bàn.
    bút chì lại cất lời:

    – Nhưng thời gian mình ở với cô chủ đã lâu rồi, mình được ở với cô chủ trước cậu mà nên cậu mới hơn mình thì chẳng có gì là thắc mắc cả.

    Vở lại lên tiếng:

    – Ừ thì cho là vậy đi. Nhưng ít ra chúng ta đều được cô chủ yêu quý và bảo vệ. Không như những bạn khác cùng bạn với mình đâu mà lát rồi lại cong…
    Bút chì đáp lại:

    – Bạn nói đúng, cái bạn bút chì gần mình cũng vậy, thân hình đâu mà xước rồi lại long sòng sọc à! Xấu xí lắm

    Bút chì và vở nói chuyện vui vẻ với nhau mà không để ý xem cây thước kẻ đang ngồi buồn bên cạnh. Thước kẻ chỉ lẳng lặng quan sát những người bạn khoe về diện mạo của mình mà không nói gì.
    Lúc này bút mới lên tiếng:

    – Này bạn thước sao bạn im lặng vậy? Bạn thấy cô chủ chăm sóc bảo vệ bạn ra sao???
    Vở đáp lại:

    -Bút chì cậu không thấy thân hình cậu ấy sứt mẻ vậy sao còn hỏi???

    Thước lên tiếng:

    – Không cô chủ đối xử rất tốt với mình, chẳng qua thời gian trôi đi chẳng có gì gọi là vẹn nguyên cả….cũng giống như con người vậy sinh ra là một đứa trẻ đáng yêu nhưng thời gian thay đổi cũng sẽ thay đổi con người họ, họ chính chắn hơn và họ cũng thay đổi thân xác đến khi về gìa họ sẽ chết đi. Tôi ở với cô chủ từ khi cô ấy bắt đầu đi học đến bây giờ cũng đã mấy năm trời…thân xác tôi vẫn còn nguyên vẹn chẳng qua thời gian trôi cũng phải bị sứt mẻ, nhưng cảm ơn cô chủ đã coi tôi là người bạn tốt luôn luôn cho tôi đi bên cạnh cô ấy. Tôi thấy những người bạn cô chủ khi những cây thước mới sứt mẻ 1 chút họ đã thay đổi cái khác còn cô chủ thì lại trái lại, cô ấy gìn giữ bảo vệ tôi thế này là tốt rồi, mới chỉ sưt mẻ 1 chút thôi đấu nhằm nhò gì vả lại cô ấy đã khoác cho tôi lớp băng dính chống xước rồi.

    Bút chì vả vở nghe xong đều vui vì thấy bạn thước may mắn khi được cô chủ quan tâm như vậy.Em cảm thấy rất vui khi những đồ dùng học tập nghĩ tốt về em.

    Qua đó cho thấy, chúng ta cần phải biết gìn giữ những gì mình có, phải biết nâng niu và bảo vệ chúng cẩn thận vì chúng gắn liền với cuộc đời học sinh mỗi người và là những người bạn tốt của ta.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )