Môn Văn Lớp: 6 Tả một người bạn mà em yêu quý nhất ? Nhớ làm cả bài văn nha đừng lập dàn ý Ok

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Tả một người bạn mà em yêu quý nhất ?
Nhớ làm cả bài văn nha đừng lập dàn ý
Ok No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Vivian 2 tuần 2022-01-04T02:58:41+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Đáp án:

    Trong mỗi chúng ta , phải có vô số bạn , hoặc ít nhất là 1 người bạn thân để chia sẻ , để có thể quan tâm và trò chuyện về nhau . Tôi cũng như thế. Tôi có 1 người bạn tên là Hào , 12 tuổi , học chung lớp từ hồi mẫu giáo với tôi

    Hào có ngoại hình thấp hơn tôi , cỡ khoảng 1m40 . Bạn ấy hơi ốm so với các bạn trong lớp tôi. Bạn ấy có  phần tóc ngắn. Bạn ấy đôi mắt to , tròn như hai hòn bi và đen huyền . Lông mi thì hơi đậm so với mọi người trong lớp tôi , trông giống con gái. Lỗ mũi thì  cao cao và nhọn  , trông giống tôi. Miệng của bạn ấy thì hơi nhỏ nhắn nhưng trông rất xinh xắn. Hàm răng thì rất trắng sáng , trông rất ưa nhìn và bóng loáng. Cái cổ thì hơi thon , trông rất đẹp. Hai bàn tay và hai tay thì dài , trông giống tôi. Hai chân thì hơi ngắn nhưng phần bắp đùi hơi thon gọn nhìn cũng khá ưa nhìn.

    Bạn ấy học giỏi nhất trong lớp tôi , còn tôi thì học khá. Bạn ấy luôn tự giải những bài tập để hình thành được tính tự lập và để rèn luyện kiến thức. Khi bài bị sai , bạn luôn phát hiện kịp thời và sửa lại. Bởi vì vậy , trong suốt 5 năm liền , bạn được học sinh giỏi

    Ngoài việc học tập , bạn còn biết làm việc nhà phụ giúp bố , mẹ. Bạn làm các việc như quét nhà , lau nhà ,,…. . Bạn có kế hoạch và bạn biết sắp xếp thời gian hợp lí , không để phải bị trễ. Khi nào bị trễ giờ so với kế hoạch , bạn đều điều chỉnh cho hợp lí . Khi phụ giúp bố , mẹ xong bạn mới học tập hoặc ôn lại kiến thức cũ hoặc là soạn bài mới.

    Bạn có một cái khiếu là khôi hài . Khi bạn làm văn , thường đem khôi hài vào . Khi bạn diễn hài , bạn chọn những từ ngữ hay hoặc là có thể tạo tiếng cười đến cho mọi người . Bạn cũng chú ý đến kịch bản và bối cảnh , nếu kịch bản không hợp lí thì bạn sửa , còn nếu bối cảnh không phù hợp , bạn đổi bối cảnh khác. Bạn còn được 1 giải Nhất về Nghệ thuật . Bởi vì vậy , bạn được các bạn đặt một biệt danh khá là hay . Đó là “Thánh khôi hài”

    Hào đúng là một người tuyệt vời nhất đối với tôi . Tôi cảm thấy những điều mà bạn làm thật là xứng đáng . Tôi sẽ luôn noi theo gương của bạn này để trở thành một người “Con ngoan , trò giỏi”

    *Lưu ý: Nếu bạn nói mình sao chép mạng , thì hãy tìm ở trên mạng đi sẽ không hề có bài làm này đâu

  2. Trong cuộc đời mỗi con người, chúng ta chắc hẳn luôn có những người bạn giúp chúng ta vượt qua những khó khăn và kề bên mỗi khi gặp chuyện vui cũng như chuyện buồn. Em cũng không phải là ngoại lệ, cũng có một người bạn thân luôn sẻ chia và giúp đỡ mỗi khi em gặp khó khăn. Ngọc Trinh – đó là tên đứa bạn thân nhất của em.

    Ngọc Trinh năm nay bằng tuổi em, cũng là mười tuổi. Ngọc Trinh có nước da trắng như trứng gà bóc cùng dáng người thanh mảnh. Lúc nào đến lớp bạn cũng gọn gàng trong bộ đồng phục áo trắng quần đen, mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy. Ngọc Trinh có khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết nói. Đôi mắt bạn to tròn lấp lánh ánh cười luôn cong cong như vầng trăng khuyết, nó như biết nói biết cười, biết sẻ chia mỗi khi em buồn và cổ vũ mỗi khi em gặp chuyện vui. Giọng nói của Ngọc Trinh trong trẻo như tiếng chim vàng oanh mỗi sáng, bạn đừng lầm tưởng rằng giọng nói ấy sẽ chua ngoa nhé. Bởi vì giọng nói ấy rất truyền cảm và vô cùng thu hút. Ngọc Trinh thường kể cho chúng em nghe những câu chuyện ma mà bạn ấy biết, với chất giọng ly kì hấp dẫn, nó luôn làm chúng em hét toáng mỗi khi đến đoạn cao trào. Đổi lấy một tiếng cười vang nhí nhảnh của nó là bộ mặt hoảng hồn của mấy đứa chúng em.

    Thú thật lúc đầu em cũng không thích Ngọc Trinh bởi vì người đâu mà vừa học giỏi vừa xinh lại còn hát hay nữa. Không những thế ba mẹ lại rất hay lôi Ngọc Trinh ra để so sánh với em làm em cảm thấy rất bực bội cùng tủi thân bởi chẳng một đứa trẻ nào thích bị bố mẹ so sánh với bạn bè đâu, đặc biệt là trong khi đứa trẻ ấy còn không thích cô bạn kia nữa. Và có lẽ em vẫn sẽ ghét Ngọc Trinh như vậy nếu không có chuyện xảy ra lần đó.

    Hôm ấy là một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, từng cơn gió bấc rít gào bên ô cửa sổ khiến em run lên. Chẳng hiểu sao chiều hôm trước em còn khỏe mạnh, chạy từ đầu sân đến cuối sân chơi trò đuổi bắt với anh trai mà ngày hôm sau đã ốm đến không dậy nổi. Em mệt mỏi mở to đôi mắt thẫn thờ nhìn bầu trời xám đen bên ngoài ô cửa, lòng nghĩ thầm cách để đến lớp mà không làm phiền ai. Mùa đông đến, em biến thành con sâu lười ham ngủ, chính vì vậy mà em luôn là người ngủ dậy muộn nhất nhà. Ba mẹ thường cùng anh trai em ăn sáng rồi đi học, đi làm em dậy sau nên sẽ ăn sáng sau rồi tự đi học. Nếu không phải hôm nay trường anh em tổ chức làm tình nguyện nên phải đi từ sớm thì nếu không anh sẽ không để em như thế này mà đến trường. Em đang đau đầu định bước xuống giường thì nghe thấy tiếng của Ngọc Trinh vọng từ bên ngoài vào:

    – Lan ơi, cậu không đi bây giờ là cậu muộn học đấy!

    Em muốn nói thật to cho nó rằng tớ đang bị ốm nhưng lời nói chẳng thể nào thoát ra khỏi cổ họng được. Chờ mãi không thấy ai trả lời, lại thấy đèn nhà em đang sáng, nó tò mò bước vào nhà không quên kèm theo câu: “Cháu xin phép ạ.”. Vào đến phòng em nó hoảng hốt chạy vào, hết sờ mặt lại sờ đến trán:

    – Cậu sốt rồi, sao không gọi tớ vào, bố mẹ cậu đâu, anh trai cậu đâu sao cậu ở nhà một mình thế?

    – Bố…mẹ…tớ…đi làm. Còn… còn anh tớ đi tình nguyện rồi…khụ..

    – Cậu đã ăn sáng chưa? Rồi còn nhà cậu có thuốc không, để đâu chỉ tớ, tớ đi lấy.

    Nhìn bộ dạng lo sốt vó của nó mà em ngỡ ngàng, bấy lâu nay em nghĩ Ngọc Trinh cũng chẳng ưa em vậy mà khi em ốm bạn liền lo lắng đến như vậy. Tự nhiên em cảm thấy mình đúng là một đứa bạn tồi, không nhận ra Ngọc Trinh tốt như thế nào mà chỉ theo suy nghĩ riêng của mình mà ghét bạn. Em ngại ngùng đón nhận sự giúp đỡ từ bạn mà vui sướng khi có một người bạn tốt như Ngọc Trinh. Sau khi nấu cháo cho em ăn, bạn còn giúp em uống thuốc và gọi điện xin phép cho cả hai chúng em cùng nghỉ bởi vì chăm sóc em đã khiến bạn muộn giờ học.

    Từ hôm ấy ngày nào Ngọc Trinh cũng qua nhà giảng bài cho em, nhờ vậy mà em đã theo kịp bạn bè khi đi học trở lại mà không cần đến sự giúp đỡ của gia sư hay thầy cô phụ đạo thêm. Dù trước đây luôn ham chơi bỏ bê bài tập nhưng sau kỉ niệm lần ấy em đã chú ý hơn và nâng cao được điểm số khiến thầy cô và bố mẹ rất vui lòng. Tất cả là nhờ có sự tận tâm giúp đỡ của Ngọc Trinh, cuối học kì I vừa rồi chúng em đã đứng trong top 10 của lớp và được các thầy cô tuyên dương là đôi bạn cùng tiến đấy!

    Em rất yêu quý cô bạn thân của mình và mong muốn tình bạn của chúng em cũng sẽ bển chặt qua thời gian để em có thể lưu lại được những kí ức tuổi học trò khi ở bên bạn bè và gia đình.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )