Môn Văn Lớp: 6 tả mẹ khi em bị ốm gắn gọn nhất có thể nha

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: tả mẹ khi em bị ốm gắn gọn nhất có thể nha
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Vivian 1 tháng 2022-04-06T19:37:45+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, dạt dào vô tận. Tình mẹ trong suốt như dòng suối ngọt. Mẹ luôn là người yêu thương, quan tâm lo lắng cho ta trong mọi hoàn cảnh, luôn bên cạnh ta dù trong những phút yếu lòng. Nhất là khi chứng kiến cảnh mẹ chăm sóc em ốm, em càng thấm thía hơn điều ấy.

    Chúng ta đều được lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Từ những lời ru, những cái xoa đầu, đến những cái rém chăn cho đỡ lạnh, không ai khác mẹ luôn là người quan tâm chi chút đến từng điều nhỏ nhặt. Đặc biệt mỗi lúc ta bị ốm, thì sự lo lắng của mẹ càng cao cả hơn bao giờ hết.

    Em là một đứa trẻ không hay ốm yếu, vì thế rất chủ quan với sức khoẻ của mình. Vì vậy nếu không nhờ có mẹ, em đã không thể luôn duy trì cơ thể khỏe mạnh như bây giờ. Nhưng tình yêu thương, chăm sóc của mẹ khi em bị ốm đã giúp em ý thức sâu sắc hơn về tình mẫu tử, về việc biết giữ gìn bản thân để không ai phải lo lắng. Đó là hôm gió mùa về, trời nổi gió to và rét lạnh. Nhưng hôm ấy mẹ lại bận đi công tác chưa về, em ở nhà lại tắm nước lạnh. Kết quả là hôm ấy em bị cảm lạnh. Mẹ đã thức suốt đêm để săn sóc cho em. Khuôn mặt mẹ đầy lo âu và xám ngắt, bởi chưa bao giờ mẹ để em bị ốm nặng như vậy. Có lẽ mẹ đã tự trách mình vì không chăm sóc em thật tốt. Nằm trên giường bệnh, em miên man vào giấc ngủ dài mệt mỏi. Thỉnh thoảng chỉ thấy thấp thoáng bóng mẹ đổ dài trên chiếc gường, thoắt trông thấy thoắt biến mất. em cảm nhận như bàn tay của mẹ lúc nào cũng nắm lấy tay em, âu yếm vuốt ve để truyền cho em hơi ấm của tình mẫu tử. Chốc chốc, mẹ lại thay khăn lau tay, lau mặt cho em luôn trông gọn gàng, không có cảm giác khó chịu. Mờ mờ không rõ vì mệt, nhưng em dường như vẫn cảm thấy nhìn rất rõ đôi mắt mẹ, lonh lanh ướt, và trìu mến yêu thương lẫn cả sự lo lắng nữa. Tiếng đêm tĩnh mịch càng khiến nhịp thở hổn hển của mẹ rõ hơn. Chao ôi, lúc ấy em chỉ muốn ôm mẹ vào lòng, xin lỗi mẹ vì sự nghịch ngợm của mình. Bàn tay dịu dàng của mẹ nắm lấy bàn tay non nớt của em khiến hơi ấm lan tỏa mạnh mẽ hơn. em như được tiếp thêm sức mạnh nên hôm sau cảm thấy đỡ hơn rất nhiều. Sáng dậy, mặt trời đã lên cao, ngoài vườn lảnh lót tiếng chim vang. Dường như vạn vật cũng đang cất lên một giai điệu ngọt ngào, vui tươi để chào mừng cô bé xinh xắn, đáng yêu là em. Mẹ choàng tỉnh dậy khi thấy em khẽ cử động tay, đôi mắt dài màu nâu ấy, hôm nay em mới có dịp được ngắm kĩ, nó thâm quầng và khô vì sự thiếu ngủ do phải làm việc mệt mỏi và hôm nay là vì chăm sóc em ốm nữa. em ôm mẹ vào lòng, hổn hển trong lời xin lỗi vì đã để mẹ nhọc lòng. Mẹ vuốt nhẹ mái tóc tơ và khẽ mỉm cười, nụ cười sau những lo lắng suốt đêm cho em đã khiến mẹ tươi tắn hơn. Cảm ơn mẹ vì tình yêu thương vô bờ bến mẹ đã giành cho con. Con yêu và xin lỗi mẹ.

    Không hẳn ai trong số chúng ta cũng đều được mẹ chăm sóc, đó là một thiệt thòi rất lớn. Vì vậy hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh mẹ khi ta còn có thể bạn nhé.

    Mình chép mạng xin đừng spam

  2. Mẹ là người sinh ra ta, nuôi ta lớn lên bằng tình yêu thương vô bờ bến. Dù cho mọi chuyện có ra sao thì mẹ vẫn luôn là người ở bên, quan tâm chăm sóc chúng ta từng ngày. Và em được nhận từ mẹ tình cảm thiêng liêng vô tận ấy, đặc biệt, trong một lần em ốm, mẹ đã dành cho em biết bao yêu thường cùng sự lắng lo, vỗ về.

    Một ngày nọ, khi trên đường đi học về, trời vô tình đổ mưa, mà em lại không mang theo áo mưa. Mặc cho trước lúc đi học mẹ đã dặn dò kĩ như nào, em vẫn cố chấp không mang theo và hậu quả là hôm đó em bị ốm nặng vài ngày. Khi về gần đến nhà, em thấy mẹ còn mặc nguyên bộ đồ đi làm tất tả cầm ô chạy đi đón em, vừa thấy em mẹ đã lo lắng hỏi han xem em có bị mưa thấm lạnh hay không, mẹ vội đưa em về nhà thay đồ và sưởi ấm. Dù vậy, hôm đó em vẫn bị ốm khá nặng. Em nhận rõ đôi mắt mẹ đang ánh lênh bao xót xa. Nhìn thấy em nằm trên giường mặt mày đỏ ửng hết cả lên, những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ như muốn xô lại. Mẹ nằm bên em bất cứ lúc nào mẹ không bận, hai gò mà mẹ gầy gò, ánh mắt biết cười nay lại đong đầy những tia lo  lắng. Đôi lúc, mẹ dùng đôi bàn tay gầy và nhỏ để xoa huyệt thái dương cho em, da mẹ đã không còn hồng hào như xưa mà qua năm tháng đã trở nên sẫm màu hơn hẳn, và lần này dường như nước da ấy đã xanh xao đi mấy phần. Mẹ không còn cười ấm áp như hàng ngày nữa, mẹ tất tả đi chợ, mua đồ đạc cho gia đình, tìm đồ để em được tẩm bổ mong nhanh qua cơn bệnh, lúc rảnh mẹ lại vội vàng vào nhìn tình hình của em phía trong phòng. Em cũng rất hối hận vì đã không chịu nghe lời mà khiến mẹ thành ra lo lắng, suy nghĩ nhiều như vậy. Đến khi mẹ nấu được bát cháo hành nóng hổi bưng lên, mùi hương nghi ngút ấy như càng muốn tỏa ra hết hương thơm của tình mẹ, mẹ run run đút cho em từng thía chào, trước khi đút mẹ sẽ thổi bớt nhiệt giúp em không bị bỏng. Sau khi kiên nhẫn đút cho em từng muỗng cháo, mẹ lại đi lấy nước và thuốc cho em uống để mau khỏi. Lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, em mới nhận ra mẹ còn chưa kịp chải lại mái tóc đã rối, chiếc áo sờn màu vẫn còn trên vai mẹ từ ngày hôm qua. Dường như mẹ chưa rời khỏi em bất cứ khi nào ngoài những lúc mẹ phả đi mua đồ, mua thuốc cho em và gia đình. Em càng thấy thương mẹ hơn bao giờ hết và em tư nhủ sẽ không bao giờ để mẹ phải phiền lòng thêm lần nào.

    Mẹ em là vậy đấy, một người phụ nữ tần tảo luôn hết lòng vì chồng con, luôn dốc mình vì gia đình. Bố đi làm xa, ở nhà chỉ có ba mẹ con sống cùng nhau, em càng muốn thêm trân trọng và hiếu thảo đế tỏ lòng biết ơn với mẹ.  Nhìn ánh mắt xót con mà mẹ dành cho em, em càng tự nhủ cố gắng chăm ngoan học giỏi và vâng lời cha mẹ để mẹ không bao giờ phải phiền lòng nữa.

    Mik viết pc nên nhanh chứ ko chép mạng

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )