Môn Văn Lớp: 6 Tả lại con đường đến trường của em. ko sao chép trên mạng

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Tả lại con đường đến trường của em. ko sao chép trên mạng
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Clara 1 tháng 2022-04-01T05:45:17+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. $#Tham khảo $

    Con đường đi học sương giăng 

    Ngày ngày em bước tung tăng giữa đời 

    Rộn ràng bao tiếng cười vui 

    Khẽ trong làng gió rơi rơi bụi hồng 

    Khi đọc những câu thơ của tác giả Thiên Ân . Tôi lại nhớ tới con đường đi học thân thuộc ngày nào . Nó như một người bạn đồng hành suốt quãng đường tới trường chứa chan nỗi buồn niềm vui của tuổi học trò . 

    Trần Quang Khải chính là con đường tới trường của tôi . Cái tên ấy như gắn lền với tuổi học trò mà bạn học sinh ở đây ai ai cũng biết . Nó có từ rất lâu , khá ngắn và có những nét uốn cong mềm mại vô cùng sinh động . Xung quang là những ngôi nhà xếp cạnh nhau như những mô hình kì thú . Bên cạnh đó còn có các cửa hàng tiện lợi , nhà sách ,… được trang trí rất bắt mắt và khách hàng rất tin dùng . Đặc biệt là các bạn nhỏ tuổi như chúng tôi . Những vườn hoa thơm ngát trải dài trên khắp con đường như một tấm thảm xanh khổng lồ . Không thể thiếu chính là những hàng cây bên phố . Nó trước kia còn non nớt bây giờ đã xanh um cao nhất . Dưới đó là những chiếc ghế đá giúp con người thư giãn cũng là chỗ chơi của cấc bạn học sinh tựa lưng đọc sách , che nắng , che mưa .

    Lúc nào cũng vậy , không khí ở đây rất trong lành . Mặt đường láng rộng và thoáng đãng biết dường nào ! Vì các cô lao công đã ngày ngày quét rác bảo vệ môi trường tránh bị ô nhiễm làm sạch khu phố của người dân , đồng thời muốn nhắc nhở mọi người phải có ý thức hơn để khu phố mãi sạch sẽ . Mặt đường được sơn nhựa láng bóng , đen tuyền ở giữa vạch sơn trắng trên làn đường cho xe qua lại . Trên vỉa được lắp gạch mới đà sẫm giúp người dân đi bộ dễ dàng , thuận lợi . Chiếc xe trở hàng , xe máy ,… lại bon bon trên đường . Tiếng cười đùa , ca hát vui vẻ của học sinh trong xóm , với quần xanh áo trắng tươi mới . Trên lưng là những chiếc cặp vô cùng cùng xinh với hình thú rất vui nhộn nhưng đặc biệt chính là chiếc khăn quàng đỏ thắm trên vai để luôn luôn ghi nhớ công ơn của những người đã hi sinh vì tổ quốc , cống hiến cho đất nước . Những ông cụ , bà cụ đã về già cầm cây gậy dạo quanh khu phố , hít thở không khí trong lành . Chốc chốc , làn gió từ đâu tới thổi bay chiếc lá vàng rơi lả ta . Mùi  thơm của cỏ, hoa ,.. tạo nên hương thơm khó tả của thành phố quê tôi .

    Con đường đã trở nên thân thuộc đối với tôi . Mỗi ngày đến trường là một ngày vui . Tuy chúng tôi sẽ xa nhau trong một thời gian nào đó . Nhưng trong nỗi nhớ ngày nào con đường đi học vốn bình dị sẽ không bao giờ phai . Tôi rất yêu con đường đi học của tôi .

                        $ # Chúc bạn học tốt (◍•ᴗ•◍)♡ ✧*。 tự làm 100%$ 

                                                              $@$ $We$ $are$ $one$

  2. Cuộc đời mỗi con người là sự kết nối nhiều con đường khác nhau. Trên muôn nẻo con đường trong cuộc sống, con đường thân thương và quen thuộc nhất trong kí ức của mỗi chúng ta có lẽ là con đường từ nhà đến trường. Đó là con đường mà ngay cả khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể hình dung ra cụ thể từng đường nét.

    Con đường đi học đã gắn liền với những năm tháng tươi đẹp trong kí ức tuổi thơ, kí ức học trò của tôi. Được tung tăng bước đi trên con đường ấy, lòng tôi luôn ngập tràn niềm hạnh phúc khó tả. Mỗi buổi sáng, khi ông mặt trời vén màn mây mỏng lên, dụi mắt tỉnh giấc để đón chào ngày mới, ánh nắng ban mai hồng hồng lại chan hòa khắp muôn nơi. Tôi nhanh chóng thức dậy chuẩn bị sách vở, thay quần áo sạch sẽ, xinh xắn, xỏ chân vào đôi giày nhỏ nhỏ, háo hức chờ mong được bước đi trên con đường đến trường thân thương.

    Không khí buổi sáng nơi làng quê thật trong lành, thoải mái. Nắng sớm dìu dịu và cơn gió nhẹ thoảng qua khiến lòng tôi khoan khoái lạ thường. Hiện lên trong tầm mắt tôi là con đường từ nhà đến trường quanh co, mềm mại như dải lụa đào. Những ngôi nhà cao tầng, những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi lấp ló, nhấp nhô sau cảnh vật trên đường gợi lên vẻ đẹp nông thôn giản dị mà yên bình. Hai bên đường là hai hàng phi lao xanh rì và những dải đất nâu màu mỡ trồng hoa màu. Trên lá cây còn đọng lại những giọt sương sớm long lanh như những viên pha lê quý giá. Buổi sáng, cây cối dường như vừa choàng tỉnh sau một giấc ngủ dài, ánh nắng sớm xuyên qua lá cây, phản chiếu màu xanh ngọc bích đẹp vô cùng. Theo cơn gió tinh nghịch, lá cây khẽ đung đưa như vẫy tay chào tôi.

    Xa xa kia là cánh đồng lúa đang thì con gái, những giọt sữa nấp mình trong chiếc vỏ xanh, hương sữa non dìu dịu, ngọt ngào. Những cô cậu họ hàng nhà gió nghịch ngợm đuổi nhau làm cánh đồng lúa lăn tăn gợn sóng. Cả cánh đồng khi ấy giống như một tấm thảm khổng lồ màu xanh, sóng lúa đuổi nhau chạy xa mão, tít tận chân trời. Dưới đồng, thấp thoáng màu áo giản dị của các bác nông dân ra thăm lúa buổi sáng. Bên bờ ruộng, vài chú cò trắng đang cúi đầu kiếm ăn, thấy tiếng động lạ liền hoảng hốt tung cánh bay vụt lên không trung, chao liệng qua lại trên bầu trời xanh thẳm.

    Tôi yêu tha thiết cảnh vật xinh đẹp trên con đường đến trường, và yêu cả những con người tôi gặp khi đi trên con đường ấy. Sánh vai cùng tôi là những tốp học sinh tung tăng cặp sách, vừa đi vừa trò chuyện về bài tập, trường, lớp và một bộ phim, một quyển truyện hay nào đó. Hòa trong bóng áo trắng tinh khôi là hình ảnh các bà, các mẹ ríu rít xách làn đi chợ sáng. Con đường thật náo nhiệt và rộn rã. Gương mặt ai nấy đều rạng rỡ, vui tươi, nụ cười nở rộ bắt đầu ngày mới. Tiếng nói cười râm ran, tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót líu lo hòa vang như tấu lên bản nhạc du đặc biệt của buổi sáng. Tôi rảo bước nhanh hơn trên con đường quen thuộc, dường như đã trông thấy ngôi trường cổ kính phía xa. Lòng tôi ngập tràn cảm giác vui tươi, hạnh phúc.

    Mỗi mùa trôi qua, cảnh vật trên con đường đến trường lại khoác lên mình một màu áo mới. Xuân tới, hè sang, thu qua, đông đến, cây thay lá, cảnh vật thay màu, nhưng con đường vẫn như thế, ôm ấp lấy làng quê vào lòng. Nó nối liền mái nhà thân yêu với ngôi trường của tôi.

    Không biết từ bao giờ, con đường từ nhà đến trường đã trở thành một phần trong kí ức học trò của tôi. Nó giống như một người bạn đồng hành, giống như cây cầu nối kì diệu, nâng bước chân tôi rời tổ ấm đến với chân trời tri thức rộng lớn mênh mông. Một con đường thôi mà với tôi thân thương, ý nghĩa vô cùng.

    #NOCOPY

    *(Bài văn trong phần soạn bài của mik)*

    ->Cho mik ctlhn nhé!!!

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )