Môn Văn Lớp: 6 kể lại bài đêm nay bác không ngủ bằng văn xuôi viết ngắn

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: kể lại bài đêm nay bác không ngủ bằng văn xuôi viết ngắn No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Piper 3 tuần 2021-09-04T08:14:05+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.  Vào một đêm mùa thu năm 1950, Bác Hồ và các chiến sĩ nghỉ tại một đơn vị bộ đội. Thời tiết ngoài trời mưa rất to, trời thì lạnh cóng, thỉnh thoảng có những làn gió lớn bất chợt thổi vào. Bác Hồ ngồi bên đống lửa, mỉm cười như gửi gắm vào giấc ngủ của các anh chiến sĩ. Ai cũng đã đi sâu vào giấc ngủ, mỗi mình Bác, mỗi Bác là còn thức. Ánh lửa bập bùng, sáng như lòng người. Ngồi bên đống lửa ấm áp, nhưng Bác cảm thấy lo lắng, lo cho sức khỏe của các anh. Sợ các anh lạnh, Bác nhón chân nhẹ nhàng, đi từng bước chậm chạp để không làm thức giấc, đắp chăn cho từng người. Bỗng có một anh bộ đội tỉnh mắt, thấy Bác chưa ngủ, anh lo lắng quá liền bảo Bác đi ngủ đi, nhưng Bác không nói gì chỉ bảo: ”Chú đừng lo cho Bác, chú cứ việc ngủ đi, nhớ giữ sức khỏe mai mà đi đánh giặc đấy!” Thương Bác, trong lòng cứ bồn chồn, anh cảm nhận được tình yêu của Bác đối với bộ đội chúng mình. Bác quan tâm các anh như người cha vậy. Gà đã gáy, rừng khuya sâu thăm thẳm, có điều gì đó khiến anh bộ đội lại tỉnh giấc lần nữa. Ánh lửa vẫn bập bùng, Bác vẫn còn ngồi đó, anh hốt hoảng, nằng nặc mời Bác đi ngủ.Bác không ngủ – đáng ra Bác mới là người cần được nghỉ ngơi nhất thì lại ngược lại, Bác đang chăm chút cho những người con của mình, mà không màng đến sức khỏe của mình. Bác lo cho đoàn dân công phải ngủ ngoài rừng giữa trời mưa tầm tã. Có lẽ, hình ảnh Bác Hồ mãi là hình ảnh em yêu nhất, yêu tấm lòng bao la, cao cả của Bác, tâm hồn của người.

  2. Tôi thức dậy trong đêm trời đã khuya lắm rồi Bác lặng yên bên bếp lửa khuôn mặt Bác trầm ngâm như đang nghĩ ngợi điều gì. Ngoài trời vẫn mưa lâm thâm . Những giọt mưa nhỏ nhẹ nhàng rơi xuống mái lều tranh xơ xác. Tôi nhìn bác ,càng nhìn lại càng thương , tóc bác đã bạc đi theo thời gian theo bao trăn trở muộn phiền.Bác đốt lửa cho chúng tôi ngủ , dém chăn cho chúng tôi , bác chu đáo nhẹ nhàng nhóm chân để không làm chúng tôi thức giấc. Tôi tự hỏi mình đang nằm trong mộng ư? Bóng bác cao lồng lộng vững chải sưởi ấm cho chúng tôi giữa ngày đông lạnh giá.Tôi hỏi nhỏ”Bác ơi !Bác chưa ngủ ? Bác có lạnh lắm không” Bác đáp lại rằng”chú cứ việc ngủ ngon ngày mai đi đánh giặc! ” Theo lời bác cứ nhắm mắt ngủ nhưng bụng vẫn buồn chôn lo lắng. Tôi không biết nói gì nhưng vẫn lo cho Bác đêm nay bác không ngủ lấy sức đâu mà đi. Lần hai rồi lần thứ ba  thức dậy tôi giật mình . Trời Bác vẫn ngồi đinh ninh , im phăng phắc. Tôi vội Mời bác ngủ nhưng khi nghe được câu trả lời lòng tôi lại bất chợt nào nao. Thì ra bác lo cho đoàn dân công đêm nay ngủ ngoài rừng , lo mọi người bị ướt lo sức khoẻ của mọi người .Cảm động trước lòng thương yêu của Bác tôi thức cùng Bác để cùng san sẻ nỗi buồn, vui , Âu lo, muộn phiền cùng Bác

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )