Môn Văn Lớp: 6 II.Làm văn 1:Em đã học văn bản:”Bài học đường đời đầu tiên”Trích trong tác phẩm”Dế mèn phiêu lưu kí”của nhà văn Tô Hoài a)Theo em”Bài học đư

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: II.Làm văn
1:Em đã học văn bản:”Bài học đường đời đầu tiên”Trích trong tác phẩm”Dế mèn phiêu lưu kí”của nhà văn Tô Hoài
a)Theo em”Bài học đường đời đầu tiên”mà DM nhận đc từ lời khuyên của Dế Choắt là gì?
b)Tưởng tượng mình là Dế Mèn em sẽ làm những gì cho Dế Choắt trước khi tai họa xảy ra để bản thân khỏi ân hận?(trả lời 1 đoạn văn ngắn từ 5-7 câu)
Mọi người làm giúp e với e cần gấp ạ No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Margaret 3 ngày 2021-11-26T09:41:15+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. a)
    – Bài học đường đời đầu tiên của Dế Mèn nhận ra được từ lời khuyên của Dế Choắt là sống trên đời không nên  có thói hung hăng, kiêu ngạo, nếu khôgn sẽ sớm gây họa cho bản thân.
    b) Dế Choắt là một người hàng xóm của tôi. nah ta gày gò,ốm yếu khác hẳn một thanh niên cường tráng như tôi. Đã thế anh ta còn ở tại một chiếc hang nông mà có thể gặp nguy hiểm bát cứ lúc nào. Có một đợt gió bão, mây mù kéo đến kiến anh ta phải chịu nhiều tổn thất trong nhà cho cái hang quá nông. Thấy sự đáng thưogn của anh ta cùng với việc là hàng xóm của tôi nên tôi thương tình giúp sửa sang lại nhà cửa, xây cho hắn một căn phòng sâu hơn để có thể trú ngụ mỗi khi giông bão đến.

  2. a)
    – Bài học đường đời đầu tiên của Dế Mèn: ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy.
    b)
    Cảnh vật u ám sau trận mưa. Gió thổi từng đợt rét buốt. Màn mây xám xịt hé sang một chút để lộ một phần của mặt trời. Đám tang thầm lặng cứ diễn ra. Dân trong làng đều kéo tới. Mục sư Dế dõng dạc đọc bài kinh cầu nguyện cho linh hồn Dế Choắt. Tiếng đọc vừa dứt, mọi người xúm lại quanh một bà cào cào ngất vì quá xúc động. Mèn cứ đứng đó, nước mắt cứ chảy dài trên má cậu ta. Nom cậu ta có vẻ rất buồn. Cậu ta để bông hoa mà mình đã cầm suốt buổi lên mộ Dế Choắt, cầm thêm nắm đất tơi đắp vào rồi đứng lặng rất lâu. Lúc sau, đã có một số người ra về. Dần dần, mọi người ra về hết, chỉ còn Mèn vẫn đứng đó, vẫn khóc thầm. Cậu ta nghĩ thầm: “Choắt ơi! Cậu chết là tại mình. Tại mình tất cả. Tại sao mình ngốc thế. Tại sao mình lại trêu chị Cốc cơ chứ. Mình là đồ hèn. Đồ hèn Choắt ạ. Chỉ vì mình hèn nhát mà cậu chết oan. Tại sao trêu chị Cốc xong, mình lại chạy trốn nhỉ. Sao mình không ở lại nhận lỗi với chị Cốc hoặc có thể đối đầu với chị ấy. Mình là một chàng Dế khoẻ mạnh cơ mà. Choắt ơi! Mình hối hận lắm nhưng muộn mất rồi, muộn mất rồi Choắt ơi!!!…” Dế Mèn lại khóc, xung quanh vắng vẻ đến rợn người. Gió vẫn thổi hun hút, cỏ cây nghiêng ngả. Nước rỏ xuống người Mèn làm bộ áo của cậu ướt sũng. Người Mèn run lên vì lạnh. Cậu ta chuẩn bị ra về thì phải. Hai tay cậu ta giơ lên trời, nói to: “Choắt ơi! Mình không thể đi theo cậu được, đành phải để cậu nằm đây. Hãy yên nghỉ và tha thứ cho lỗi lầm của mình. Tất nhiên mình không xứng đáng được như vậy. Choắt ơi! Những lời của cậu mình sẽ ghi lòng tạc dạ đến hết đời. Mình đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên nhưng đã phải trả giá quá đắt. Hãy yên nghỉ Choắt nhé!!!…” Khuôn mặt Mèn nhạt nhoà nước mắt. Cậu ta quay về để lại người bạn của mình đang yên giấc ngàn thu…

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )