Môn Văn Lớp: 6 hãy viết bài văn miêu tả con đường từ nhà đến trường

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: hãy viết bài văn miêu tả con đường từ nhà đến trường No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Margaret 2 tuần 2021-10-11T16:54:50+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Nhà thơ Đỗ Trung Quân có viết:

    Quê hương là đường đi học

    Con về rợp bướm vàng bay…

    Đối với em cũng thế! Con đường đi học gần gũi, thân thiết với em như bầu bạn. Nó là một hình ảnh của quê hương đang đắm sâu và ngân vọng trong em.

    Con đường phố mang tên đường Nguyễn Du. Lòng đường tuy hẹp nhưng đẹp lắm. Hai bên đường có hàng me xanh che mát. Buổi sáng, những cành me thả lá úa xuống mặt đường. Con đường nhựa láng bóng, đen sẫm, ở giữa có vạch sơn trắng chia hai phần đường cho xe chạy ngược chiều nhau. Xe máy, xe đạp tấp nập trên đường. Tiếng còi píp píp liên hồi. Các cô bán hàng rong kĩu kịt những quang gánh đầy ắp rau quả. Chúng em tung tăng cắp sách đến trường. Ai cũng hối hả trên đường phố. Trên cây sấu già ven đường, những chú chim nhảy nhót, chuyền cành. Tiếng chim không ngớt vọng ra, vang cả trên bầu trời xanh thẳm. Mặt Trời trên cao, đường thưa người hơn. Những ngôi nhà cao tầng nhìn ra đường với vẻ nguy nga, tráng lệ.

    Các cửa hàng, cửa hiệu mở cửa đón khách. Ánh nắng óng ả rải xuống mặt đường. Con đường ánh lên, bóng loáng như dải lụa. Một làn gió nhẹ thổi qua, những lá me lìa cành rơi lả tả, rơi trên vai áo người qua đường như lưu luyến. Hoa sữa trên cả vỉa hè ngan ngát hương đưa. Hoa đậu từng chùm tím biếc, rủ xuống lề đường như muốn nói một điều: Con đường này đẹp rắm! Những buổi chiều hay những đêm tối mùa hè ngồi ở đây thì thật là thú vị. Em nhớ từng nụ hoa, từng viên gạch trên lề đường, từng gốc me già thần thiết.

    Con đường này không chỉ là bạn của riêng em, nó còn là bạn thân của những chị lao công. Đêm đêm, trên con đường này, dù là mùa hè hay mùa đông giá rét, tiếng chổi tre luôn xao xác dưới hàng me. Nhà nhà đã ngủ say. Nhưng vẫn có tiếng chổi tre sột soạt trên đường. Những lúc ấy, con đường mới vắng vẻ và đẹp làm sao!

    Con đường quá thân quen với em. Từ lâu, đường và em như đôi bạn. Đường đã nâng bước em đi, giúp em thực hiện ước mơ hoài bão của riêng mình.

  2. Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niêm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lông lây huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gân với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.

    Con đường phố tôi chạy thâng băng, không có nét uốn lượn mềm mai, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phổ tôi là một phố nhỏ nên đường sả cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lập ráp làm cho con đường vốn đã đẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rung xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mài đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khỏi vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.

    Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nâm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chúng là Con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn SƠ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vây nước lên những rố hoa tử ngoại thanh mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhảy, luôn tay đơm đơm,thái tha. Via hè phố tôi gạch sút sẹo nhưng tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trưởng. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, cỏ nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng.

    cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm.

    Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên Con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn minh thi bé còn còn con, Lớn lên, tôi lại thấy con đường cháng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xoè tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca riu rit. Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm

    Môi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện vệ trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai

    CHÚC BN HỌC GIỎI

    ĐỪNG QUÊN VOTE VÀ CẢM ƠN MK NHA

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )