Môn Văn Lớp: 6 Hãy tả một kỉ niệm mà em nhớ mãi Hay mà ngắn thôi nha

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Hãy tả một kỉ niệm mà em nhớ mãi
Hay mà ngắn thôi nha No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
1 tháng 2022-03-26T07:42:35+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.                       Mỗi người chúng ta, không ít thì nhiều đều có một hay nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Em là một học sinh và em cũng có một khỉ niệm đáng nhớ với người cô đáng kính của mình. 

                          Đó là hồi em còn học lớp 5, lớp cuối cùng của tiểu học, cô chủ nghiệm của lớp em là cô Ngân. Cô có dáng người cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp và có tính nết hiền hậu. Cô thường không trang điểm, đôi khi nhà trường có ngày lễ, ngày hội cô mới tô ít son cho đẹp. Cô ăn mặc rất giản dị và thân thiện, cô hay mặc áo phông trắng, quần bò và sơ vin rất thân quen với lứa tuổi học sinh. Cô em cũng khá vui tính, ngoài những giờ học căng thẳng, cô thường tâm sự, kể cho chúng em nghe những câu chuyện hài, hay chơi đùa với chúng em như một người bạn thân. Cô khá yêu quý học sinh, đặc biệt là em. Có thể nói em là học trò cưng duy nhất của cô. 

                          Nhưng có lần, em đã làm cô buồn. Chuyện xảy ra vào chiều hôm trước, cô có dặn dò cả lớp rằng: “các em về ôn tập, chuẩn bị cho bài kiểm tra ngữ văn ngày mai nhé!” Em là đứa hô to nhất lớp: “vâng ạ”. Nhưng tối về, em lại không ôn. Mẹ có hỏi em: “mai con có kiểm tra gì không?” Em đã trả lời mẹ: “Dạ có mẹ ạ, nhưng mai kiểm tra ngữ văn, môn đó không cần ôn con cũng làm được.” Rồi bỏ ngoài tai những lời khuyên nhủ của mẹ, em lên phòng và ngồi xem tivi đến đêm. Sáng hôm sau, em ngủ dậy muộn và đến lớp muộn. Bầu trời hôm ấy đen xì, mây đen bao phủ. Những con gió lớn thổi mạnh. Em đến lớp, cô bảo: “Sao em lại đến muộn vậy, vào lớp nhanh lên, các bạn làm bài kiểm tra được năm phút rồi đấy.” Em bước vào lớp, ngồi vào bàn rất vui vẻ. Cô cầm tờ đề đưa em, tờ đề khá dài. Em đọc đề, nụ cười trên môi khi ấy biến mất, thay vào đó là nét hốt hoảng của một học sinh chưa học bài. Cô nhìn em có vẻ lo lắng và hỏi: “em có sao không, làm bài đi chứ”. Em lắc đầu và cúi xuống làm bài. Ôi! bài này hôm qua cô mới dạy và em chưa thuộc một thứ gì, em nhìn cả lớp, ai ai cũng chăm chú làm bài, em nhìn sang Hùng- học sinh có học lực trung bình trong lớp, bạn ấy cũng đang hì hục viết bài. Đang ngồi bần thần với nỗi lo lắng, cô giáo bỗng bảo: ” các em làm nhanh lên, chỉ còn 15 phút nữa thôi, các em nhanh chóng hoàn thiện bài”. Em rất hốt hoảng và lo lắng, chẳng lẽ nộp giấy trắng, hay là mình coi bài nhỉ. Nhìn đồng hồ, chỉ còn 5 phút nữa, và em đã ra quyết định là không coi bài. Tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã cất, em nộp bài với vẻ mặt buồn rầu và lo sợ. Thú thật, bài kiểm tra của mình chỉ vỏn vẹ họ tên, trường lớp và chữ “làm bài”. 

                         Rồi ngày trả bài cũng đến, cô phát bài cho các bạn, nêu nhận xét trước lớp. Tuy nhiên, em chưa thấy bài của mình đâu. Các bạn cho rằng cô giữ lại bài của em bởi vì đó là bài cao điểm nhất lớp, lúc đó em rất hoang mang và bồn chồn. Cuối giờ, cô gọi em ra gặp riêng, cô tâm sự: “em là học sinh ưu tú, học trò cưng của cô. Cô biết ngữ văn là môn em rất giỏi nhưng với bài kiểm tra này cô thật không hài lòng”. Rồi cô trả bài làm cho em, ô điểm còn trống, cột nhận xét cũng không thấy gì. Em nhìn cô, cô bảo: ” cô biết là hôm ấy em sẽ không làm được bài. Nhìn cách đọc đề và hoang mang của em là cô biết. Cô khá buồn với bài kiệm tra lần này nhưng cô biết, em đã không coi bài, đó là điều rất tốt. Em về, em làm lại bài rồi mai nộp cô nhé.” Em ôm cổ cô và thì thầm: ” em cảm ơn cô, lần sau em sẽ không như vậy nữa”.

                          Đó là kỉ niệm đáng nhớ của em với người cô yêu quý. Dù đã rời xa mái trường ấy nhưng em vẫn nhớ đến cô-người mẹ thứu 2 của em.  

                              ____Học Tốt____

  2.   Hãy tả một kỉ niệm mà em nhớ mãi  

          Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.

          Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này… Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các hạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to “Cho tôi chơi với!” Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát.

            Đó chính là kỉ niệm đáng nhớ nhất của tôi. Dù cho thời gian có trôi đi nhưng đối với tối kỉ niệm đó vẫn luôn đáng nhớ mà tôi không thể nào quên.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )