Môn Văn Lớp: 6 Hãy kể lại cuộc gặp gỡ của em và một nhân vật trong câu truyện cổ tích em yêu quý nhất ở trong mơ.(ngắn nhất có thể hộ mik nha)ko chép mạng

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Hãy kể lại cuộc gặp gỡ của em và một nhân vật trong câu truyện cổ tích em yêu quý nhất ở trong mơ.(ngắn nhất có thể hộ mik nha)ko chép mạng nhé! No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Alaia 4 ngày 2022-01-14T20:40:04+00:00 1 Answer 0

Answers ( )

  1. Học tốt nha

    Tôi cố gõ trán mình: “Chưa làm xong bài tập chưa được ngủ!”. Nhưng mà đôi mắt tôi nặng trĩu. Tôi nhìn vào quyển sách, cái tựa đề: “Cô bé bán diêm” mờ mờ ảo ảo.
    Tôi không mở nổi mắt mình ra, có một mùi hương đánh thức tôi. Hình như đó là mùi ngỗng quay. Tôi nghe có ai đó đi tới, tôi lười biếng nằm im không động đậy, cho đến khi tôi nghe một giọng nói khàn đi vì cái lạnh.
    – Bé ơi! Dậy đi, nằm trên đất tuyết sẽ bị chết cóng đó!
    Tôi vẫn chưa chịu ngồi dậy. Cho đến khi có một bàn tay lạnh lẽo kéo tôi dậy. Tôi mở mắt ra, và nhìn thấy một cô gái, cô ấy ăn mặc rách rưới, không có lấy một cái khăn choàng, chân trần, máy tóc nâu muối chung với tuyết. Tuyết? Hả? Tôi đang ở đâu? Tại sao nơi này lại có tuyết?
    – Em mua diêm giúp chị nhé! – giọng nói ấy cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi, đến bây giờ mới nhìn lại mình
    Tôi mặc một cái áo phong phanh, và cái lạnh bắt đầu xộc vào mũi, tôi phải thở bằng miệng và hình như có khói khi tôi nói. Tôi thò tay vào túi quần, có tờ mười ngàn
    – Em sẽ mua nhưng chị có chỗ nào ấm ấm không? – tôi giơ tờ mười ngàn ra
    – Đây là cái gì? – chị ấy hỏi
    – Tiền đó!
    Chị ấy nghiêng đầu cười nhẹ, một nụ cười thật buồn
    – Sao chị lại cười?
    – Em lạnh đến nỗi không biết đâu là tiền luôn kìa! – tuy lời nói nghe có vẻ mỉa mai tôi nhưng gương mặt chị thì không có ý đó.
    – Chị! Đây là đâu?
    – Đây là Đan Mạch, em từ đâu tới, tại sao lại hỏi vậy, mà chị thấy màu tóc em hơi lạ?
    – Đan Mạch á? Hôm nay là ngày mấy?
    – Em lại lú lẫn nữa rồi, hôm nay là ngày Giáng Sinh, ngày 24.12.1847
    Ngày Giáng Sinh ư? Tôi vò tóc mình, tôi nhìn lại chị ấy, rồi nhìn giỏ diêm trên tay chị ấy. Rồi nước mắt tôi chực rơi ra. Chị ấy thấy vậy liền kéo tôi vào lòng, ôm lấy tôi, truyền hơi ấm cho tôi, tôi có thể nghe được tiếng đập của tim chị ấy.
    – Chị biết rồi! Em cũng bị bỏ rơi chứ gì! – chị vuốt tóc tôi – đừng lo, có chị đây! – Chị lấy một bao diêm ra – Chị không thể về nhà, em thì lại không có nhà, cách duy nhất để chúng ta sống là đốt mấy que diêm này. Nói rồi chị đốt que diêm đầu tiên lên.
    (Bạn cứ kể cho giống trình tự trong sách giáo khoa)
    Đến que diêm thứ tư, bà xuất hiện, chị yêu cầu bà dẫn cả hai người theo, nhưng bà nói: “Cô bé kia sẽ đi đến nơi cô ấy thuộc về!”
    Rồi bà và chị bay lên, tôi cố gọi theo.
    Rồi tôi mở mắt ra, thấy mình đang nằm ngủ gục trên bàn học. Ánh sáng từ cây đèn hắt vào mặt, hơi ấm lại trở về. Tôi nhìn vào trang sách, thầm nghĩ: “Mình còn chưa kịp hỏi tên chị ấy!”

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )