Môn Văn Lớp: 6 em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi với mình(ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, em..) không chép mạng ạ

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi với mình(ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, em..)
không chép mạng ạ
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Hadley 2 ngày 2022-04-19T17:50:26+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1.        

    Trong gia đình em có rất nhiều thành viên như : có bố, có mẹ, có ông, có bà … và đặc biệt nhất là em có một người chị gái. Em và chị ấy chơi rất thân với nhau, luôn luôn gắn bó với nhau, chia sẻ cho nhau niềm vui nỗi buồn và thậm chí hai chị em còn hiểu được suy nghĩ của nhau mà không cần nói ra thành lời. Và trong gia đình, chị cũng là người mà em yêu quý nhất. Chị … – chị gái em là một người rất tuyệt vời.

            Năm nay, chị … đã … tuổi, chị … xinh lắm! Chị … có một gương mặt trái xoan, tròn tròn xinh xinh, rất dễ thương và dễ mến. Nước da chị trắng hồng, ra dáng một thiếu nữ. Vóc dáng chị thon nhỏ, chị không cao lắm. Nhưng cái lùn ấy lại tạo cho chị gái em một nét dễ thương, dễ gần mà không phải cô gái nào cũng có được. Mái tóc chị đen nhánh, được cắt đến ngang lưng. Lúc nào chị cũng để tóc xõa trông rất mềm mại và thiết tha. Đôi mắt chị to, tròn đen như mắt chim bồ câu. Em thích nhất là nụ cười của chị. Nụ cười như ánh sáng ban mai tỏa rạng bên sườn đôi. Khu cười, chị … xinh như một thiên thần vậy. Giọng nói của chị … rất ấm áp, nhẹ nhàng và rất cuốn hút người nghe, ngươi giao tiếp cùng.

            Chị … là một cô gái có tính tình hiền lành, dễ gần và là một người chị gái luôn nhẹ nhàng, ân cần, chu đáo và hết mực yêu thương gia đình, nhất là đối với em. Hồi nhỏ, còn hay làm nũng, mỗi khi bị ba mẹ mắng, em đều chạy tới chỗ chị … để khóc lóc. Chị luôn luôn ôm em vào lòng, vỗ về rồi an ủi, sau đó nhẹ nhàng chỉ cho em lỗi sai của mình để sau em rút kinh nghiệm và sửa chữa. Mỗi lần em cần gì là chị đều mua cho em. Chị … còn là một người sống rất tình cảm, luôn quan tâm và chăm sóc gia đình, ba mẹ, ông bà. Chị … học cũng rất giỏi, đặc biệt là tiếng Anh. Khả năng tiếng Anh bây giờ của em là nhờ chị chỉ bảo cho em từ nhỏ.

           Em rất yêu quý và kính trọng chị gái của mình. Em sẽ mãi là đứa em ngoan của chị và luôn khiến chị tự hào.

  2. “Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Từ khi sinh ra tôi đã mồ côi cha. Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, mẹ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này.

    Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ và tôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra đi. Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh. Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi.

    Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi. Tuy cuộc sống vất vả và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời. Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió. Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Mẹ luôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất. Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc.

    Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng. Phải biết ơn nhưng không được nhớ oán. Phải biết tha thứ yêu thương người khác. Nhất định chị em phải đoàn kết với nhau mà sống, đừng để mọi người chê cười con không có dạy”. Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi. Lúc đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ. Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giá nhất mà mẹ đã dành cho con. Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theo những gì mẹ dạy.

    Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ luôn là một vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi. Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa. Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn. Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc. Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ không sao đâu con. Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại đến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi. Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi.

    Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người tôi yêu quý nhất trên đời và dù me đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi. Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là một ngày. tôi sẽ chăm sóc cho mẹ, việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi! Con rất muốn”.

    Hỡi những ai còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là một lần!”

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )