Môn Văn Lớp: 6 em hãy tưởng tượng mình là anh đội viên trong bài đêm nay bác không ngủ và viết thành một bài văn

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: em hãy tưởng tượng mình là anh đội viên trong bài đêm nay bác không ngủ và viết thành một bài văn No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Audrey 5 tháng 2021-11-18T23:21:52+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Cuối cùng, sau một ngày đi hành quân vất vả, chúng tôi đã đã được đi ngủ dưới ánh trăng đẹp tuyệt vời. Đếm đã về với những cơn mưa nhè nhẹ và những cơn gió thổi khe khẽ. Đếm trăng hôm  nay thật là lãn mạn.

    Đếm đến, chẳng hiểu vì sao tôi trằn trọc người, không ngủ được. Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng “sột soạt ” đâu đó ở bên tai.Rồi tôi mở mắt ra và thấy Bác đang dém chăn cho từng đồng chí. Tôi thấy không yên tâm, lại càng lo cho Bác, tôi ngồi dậy và hỏi

    – Bác ơi, sao Bác còn chưa ngủ? mà Bác thức thế này thì Bác có lạnh lắm không ạ

    Bác trả lời tôi 

    -Chú cứ việc ngủ ngon, để ngày mai đi đánh giặc nữa chứ.

    Nghe lời của Bác, tôi nằm xuống nhắm mắt. Nhưng bụng tôi vẫn bồn chồn và cảm thấy không yên tâm. Đến lần thứ ba tôi thức dậy, tôi hoảng hốt giật mình. Bác vẫn ngồi đấy, Bác vẫn ngồi bên cạnh ngọn lửa hồng, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội vàng bật dậy và mời Bác ngủ nhưng Bác vẫn câu trả lời ấy

    – Chú cứ việc ngủ ngon, ngày mai đi đánh giặc. Bác thức thì mặc Bác, Bác ngủ không an lòng. Bác thương đoàn dân công, đêm nay ngủ ngoài rừng. Lấy lá cây lm chiếu, manh áo phủ làm chăn.

    Đến khi tôi mới hiểu ra và tôi quyết định thức luôn cùng Bác

    Bác Hồ của chúng ta thật vĩ đại, Bác vì nước vì dân mà quên cả thân mình. Bác thậm chí còn có nhiều đêm không ngủ để lo cho dân, cho nước

    Xin hay nhất ạ

    $@Thaisannguyentran$

  2. Trời đã khuya, tôi bỗng chợt tỉnh dậy mà thấy Bác đang ngồi cạnh bếp lửa. Ngoài trời trở mưa lạnh, trong túp lều xơ xác, vẻ mặt Bác lâm thâm, trầm ngâm như đang nghĩ một điều gì đó rất quan trọng. Tôi nhìn Bác, càng nhìn lại càng thương, Bác đã đốt lửa cho tôi nằm….Càng ngẫm nghĩ tôi lại càng thấy xúc động, Bác lo lắng cho chiến sĩ đến nỗi mất ngủ, Bác lại đi dém chăn, từng người từng người một, sợ cháu giật thột, Bác lại nhón chân nhẹ nhàng. Bóng bác cao lồng lộng, ấm hơn ngọn lửa hồng, tôi lo lắng hỏi Bác : ” Bác ơi, Bác chưa ngủ, Bác có lạnh lắm không? ” . Bác vẫn lo cho tôi và nói tôi ngủ ngon vì ngày mai đi đánh giặc rồi. Tôi vâng lời nhắm mắt, nhưng bụng vẫn bồn chồn. Rừng lắm dốc, lắm ụ, mà Bác lại không ngủ, lấy sức đâu mà đi. Đã lần thứ ba tôi thức dậy, tôi hốt hoảng giật mình, trời sắp sáng mất rồi, Bác vẫn ngồi đinh ninh, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội vàng nằng nặc mời Bác ngủ, câu trả lời của Bác vẫn như trước. Tôi có thể hiểu thấu được trái tim của Bác, trời thì mưa lâm thâm, Bác thương đoàn dân công phải ngủ ngoài rừng. Rải lá cây làm chiếu, manh áo phủ làm chăn, trời thì mưa, làm sao cho khỏi ướt. Tôi nhìn Bác, Bác nhìn ngọn lửa hồng, lòng vui sướng mênh mông, tôi thức luôn cùng Bác. Đêm nay Bác ngồi đó, đêm nay Bác không ngủ, vì một lẽ thường tình, Bác là Hồ Chí Minh…

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )