Môn Văn Lớp: 6 Em hãy tả bô ( mẹ ) chăm sóc em khi em bị ốm ( tả đầy đủ mở bài , kết bài , thân bài , tả hành động , việc làm nhiều hơn tả hình dáng , khuô

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Em hãy tả bô ( mẹ ) chăm sóc em khi em bị ốm ( tả đầy đủ mở bài , kết bài , thân bài , tả hành động , việc làm nhiều hơn tả hình dáng , khuôn mạt , tả ko quá dài cũng ko quá ngắn , no coppy mạng ) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Elliana 2 tuần 2021-11-24T08:48:49+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Hình ảnh của mẹ luôn gắn với cuộc đời của em, từng bữa ăn, giấc ngủ và trong tất cả những điều đẹp đẽ nhất của tuổi thơ em. Hình ảnh in sâu đậm nhất trong tâm trí của em mà em sẽ không bao giờ có thể quên đi chính là khi mẹ ân cần chăm sóc em những ngày đau ốm.

    Hôm đó là một ngày mưa bão, buổi chiều đi học về do không mang áo mưa nên em đã bị dính mưa ướt hết. Mưa ướt hết quần áo rồi ngấm vào người khiến em lạnh cóng, cứ tưởng chỉ lạnh vậy thôi nhưng ai ngờ em lại bị ốm vì trận mưa đó. Khi về nhà thấy em ướt hết từ đầu tới chân nên mẹ đã vội lấy khăn cho em lau đầu, bật nước cho em tắm và pha cốc nước ấm cho em uống.

    Cứ tưởng êm xuôi, đến bữa ăn cơm em thấy người mình khó chịu và không muốn ăn, mẹ lại nấu cháo và lấy sữa cho em uống. Tới đêm cơn sốt kéo đến, em sốt nhẹ dần rồi sốt cao, quá khó chịu em chạy ra gọi mẹ, mẹ ngay lập tức sờ trán em và thốt lên “Sao lại sốt cao thế này!”. Khuôn mặt của mẹ hiện rõ nỗi lo sợ và xót xa. Mẹ rưng rưng nước mắt vì thương con, mẹ dìu em vào phòng rồi chạy đi lấy khăn mềm và chậu nước mát để cạnh giường em, mẹ chườm khăn cho em, em sốt nhưng rất lạnh, mẹ đắp chăn kín chân cho em, rồi lấy thuốc hạ sốt cho em uống.

    Xem thêm:  Lập chương trình triển lãm về chủ đề Bảo vệ môi trường

    Mẹ lo lắng tới nỗi cứ luống cuống và đầy sợ hãi. Một lúc sau em thiếp đi va ngủ dần, tới lúc chợt tỉnh giấc em thấy mẹ gục đầu và ôm em, giữ cho em không bị lạnh. Tới sáng em hạ sốt, nhưng mẹ vẫn lo lắng và đã xin cho em nghỉ học.

    Trải qua những ngày ốm đau em mới hiểu và thấm thía hơn về tình mẫu tử người mẹ dành cho con.

  2. Trong gia đình em, mẹ là người mà em vô cùng yêu quý và kính trọng. Chính vì vậy hình ảnh mẹ lúc chăm sóc em khi em bị ốm khiến em không thể nào quên.

    Em là con một trong gia đình, lại có sức khỏe không được tốt vậy nên bố mẹ luôn yêu thương, chiều chuộng em hết mực. Chính vì sức khỏe không tốt nên cứ mỗi lần trái gió trở trời là em lại lăn ra ốm làm bố mẹ hết sức buồn phiền. Một lần, em vội đi học mà quên không mang theo áo mưa, thế là khi cơn mưa rào trắng xóa bất chợt đổ xuống, em đã luống cuống không biết làm thế nào. Đang định đội mưa chạy về thì em thấy thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa bóng dáng gầy nhỏ của mẹ em, mẹ vừa đi dạy về thấy em không mang áo mưa liền chạy đến “cứu trợ”. Em vui mừng mặc áo mưa mẹ mang rồi hai mẹ con lại cùng nhau trở về nhà.

    Đêm hôm ấy quả thật em lên cơn sốt cao, mẹ hối hả lấy nước chườm khăn lau mồ hôi cho em rồi lại tất tả đi nấu cháo. Lúc em được mẹ lay dậy, đêm cũng đã về khuya. Bóng dáng mẹ trong ánh đèn ngủ cứ nhạt nhòa, mờ ảo và nhỏ bé làm sao. Mẹ đỡ em dậy, giúp em ăn cháo, bát cháo thơm ngon nhưng miệng em cứ đắng ngắt chẳng muốn ăn một tẹo nào. Em ngắm nhìn mẹ em, từ bao giờ mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều thế này, khuôn mặt mẹ đã có những nếp nhăn nho nhỏ dưới khóe mắt. Đôi vai gầy của mẹ cùng ánh mắt ẩn chứa nhiều muộn phiền, trước giờ em chưa bao giờ để ý đến. Phải chăng bấy lâu nay em đã quá vô tâm không bao giờ biết đến những nỗi khó nhọc của mẹ.

    Càng nhìn mẹ, khóe mắt em càng cay, em ôm chầm lấy mẹ bật khóc nức nở. Mẹ thì lo lắng vỗ vai, luống cuống hỏi em có làm sao không. Cổ họng em chợt nghẹn ứ, chỉ thốt ra được một câu duy nhất: “Con xin lỗi”. Sáng hôm sau, cơn sốt qua đi, mẹ em vui vẻ khi em đã khỏe. Khuôn mặt mẹ lại tràn ngập niềm vui và sự hạnh phúc, từng nếp nhăn như dãn ra thay vào đó vẻ tươi vui. Nhìn mẹ vui, em tự nhủ sẽ luôn cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt để mẹ không phải phiền lòng.

    Em yêu mẹ em nhiều lắm. Hình ảnh mẹ lần ấy đã khắc sâu vào trong tâm trí em không bao giờ phai nhòa. Sau lần ấy, em càng thương mẹ nhiều hơn và mong mẹ sẽ luôn vui tươi và hạnh phúc.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )