Môn Văn Lớp: 6 dựa theo bài thơ đêm nay bác ko ngủ , hãy viết bài văn bằng lời của người chiến sĩ về kỉ niệm một đêm ở bên bác hồ khi đi chiến dịch

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: dựa theo bài thơ đêm nay bác ko ngủ , hãy viết bài văn bằng lời của người chiến sĩ về kỉ niệm một đêm ở bên bác hồ khi đi chiến dịch viết dài dài ý nha ( chép mạng nhung phải thêm vào để dài hơn) sẽ cảm ơn chọn câu trả lời hay nhất
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Everleigh 1 tuần 2021-09-15T05:51:08+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Tôi là người lính từng tham gia chiến dịch Biên giới (1950) mà Hồ Chủ Tịch đã trực tiếp ra mặt trận chỉ huy chiến đấu. Đầu năm 1951, từ Việt Bắc, tôi trở vào Nghệ An và gặp bạn tôi là Nguyễn Đức Thái (nhà thơ Minh Huệ) kể cho bạn tôi nghe chuyện được gặp Bác Hồ. Và tôi cảm thấy rất vui khi câu chuyện về một đêm không ngủ của Bác Hồ trên đường đi chiến dịch đã tác động mạnh mẽ đến suy nghĩ và cảm xúc của bạn tôi để sáng tác nên bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ”. Sau đây tôi sẽ kể lại câu chuyện về đêm không ngủ đó của Bác Hồ và đó chính là kỷ niệm mà có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được.

    Đêm đó, sau một chuyến hành quân ròng rã vô cùng mệt mỏi, toàn bộ anh em trong đoàn và Bác đều nghỉ trong 1 lán trại đơn sơ. Trời về đêm, càng ngày càng lạnh, những cơn mưa lâm thâm mãi không rứt rả rích vừa buồn não nề vừa làm cho cơn lạnh nẽo trở nên thấu xương hơn. Tôi chợp mắt được 1 lúc thì tỉnh giấc và thấy Bác vẫn ngồi trầm ngâm bên bếp lửa. Bác đang nhẹ nhàng dóm những thanh củi lên để sưởi ấm cho những người lính nằm xung quanh Bác. Từng hành động nhẹ nhàng mà chứa đầy tình yêu thương của Bác làm cho tôi thấy xúc động vô cùng. Rồi Bác đi đắp chăn cẩn thận cho từng người một. Bác đi nhẹ nhàng khoan thai vì sợ làm cho mọi người tỉnh giấc. Bỗng nhiên, trong lòng tôi, hình ảnh của Bác hiện lên thật vĩ đại và ấm áp làm sao. Tấm lòng của Bác là tấm lòng dành cho non sông, đất nước, dành cho sựu nghiệp của dân tộc. Tôi thấy thực sự thổn thức nên đã thì thầm hỏi nhỏ Bác: “Bác ơi! Bác chưa ngủ ạ?/Bác có lạnh lắm không?”. Đáp lại tôi, Bác nói bằng giọng hiền từ bảo tôi cứ yên tâm ngủ ngon để mai có sức đi đánh giặc. Nghe lời Bác, dù cho bồn chồn và băn khoăn, lo lắng cho sức khỏe của Bác nhưng tôi vẫn cố nhắm mắt ngủ. Và lần thứ 3 thức dậy, tôi vẫn thấy Bác thức. Lần này tôi sửng sốt và nhất quyết bảo Bác đi ngủ cho bằng được. Nhưng đáp lại lời của tôi, Bác vẫn chỉ bảo tôi cố ngủ, còn Bác thì đang lo lắng cho đoàn dân công đêm nay phải ngủ ngoài rừng, vô cùng khổ sở và khó khăn. Bác nói với tôi rằng Bác chỉ mong cho trời sáng mau mau vì Bác thấy rất thương và nóng ruột. Xúc động với tình yêu thương và sự vĩ đại của Bác, tôi đã quyết định thức luôn cùng Bác. Hình tượng vĩ đại của Bác luôn soi sáng toàn bộ đường đi nước bước cho dân tộc và sự nghiệp cách mạng. Chủ tịch Hồ Chí Minh và sự vĩ đại của Người mãi mãi khắc ghi trong trái tim của tôi.

    Đêm đó là kỷ niệm mãi mãi không bao giờ quên của tôi. Hình ảnh của Bác thức trắng cả đêm vì lo cho dân cho nước đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc về 1 vị cha già kính yêu, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc .

  2. Đêm đã về khuya rồi. Ngoài trời gió lồng lộng thổi. Không còn tiếng chim kêu lích chích trong tán cây. Cảnh rừng Việt Bắc âm u, tĩnh mịch quá!

    Chẳng biết vì sao, tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ cho trận chiến nay mai, chiến dịch Điện Biên Phủ. Đang nghĩ ngợi mông lung thì tôi nghe có tiếng sột soạt rất khẽ. Tôi nhổm dậy. Là Bác ư? Khuya rồi, sao Người chưa ngủ nhỉ?

    Bác ngồi yên lặng bên cạnh bếp lửa hồng, vẻ mặt của Bác trầm ngâm như đang suy nghĩ việc gì đó. Ngoài mái lều tranh cũ nát, mưa rơi lâm thâm, dai dẳng. Tôi ngước mắt nhìn Bác, càng nhìn, tôi càng thấy thương Bác hơn. Bác như một người cha vậy. Người cha ấy đang nhóm lửa cho tôi và đồng đội nằm ấm.

    Sau đó, Bác đi dém chăn cho chúng tôi: Từng người một. Như sợ các anh em giật mình, Bác nhón chân nhẹ nhàng, thật nhẹ. Bóng Bác ánh lên trước ngọn lửa, cao lồng lộng, bao trùm cả cán lều. Tôi có cảm giác mơ màng cái bóng của Bác như làm chúng tôi ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy hừng hực kia.

    Thổn thức nỗi lòng, tôi thầm thì hỏi:

    – Bác ơi, Bác chưa ngủ ạ? Bác có thấy lạnh không?

    Bác nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời bằng một giọng ấm áp:

    – Ừ, Bác chưa ngủ đâu. Chú cứ ngủ cho đẫy giấc, để mai còn đi đánh giặc nữa chứ!

    Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt, nhưng vẫn bồn chồn. Tôi nằm mà vẫn lo Bác ốm, lòng tôi cứ bộn bề. Chiến dịch còn dài lắm! Rừng Việt Bắc lắm dốc, lắm ụ. Nếu Bác cứ không ngủ suốt thế này, thì Bác lấy sức đâu để mà đi? Thế rồi tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Lần thứ ba tôi thức giấc thì đã canh tư. Nhìn thấy Bác vẫn đang ngồi, tôi hoảng hốt, giật thót mình. Bác vẫn chưa ngủ ư? Trời sắp sáng rồi!!! Tôi vội vã:

    – Bác ơi, trời sắp sáng rồi, Bác hãy ngủ để sáng mai có sức mà đi!

    Vẫn bằng giọng dịu dàng, Bác nói với tôi:

    – Chú cứ ngủ đi, còn Bác thức thì cứ mặc Bác. Bác không ngủ được đâu! Bác đang nghĩ về đoàn dân công, trời mưa như thế này, chắc họ lạnh lắm. Bác chỉ mong trời sáng cho nhanh thôi. Không biết các cô chú ấy có sao không?

    Tôi chợt hiểu ra, Bác thức vì chuyện ấy. Bác không chỉ chăm lo cho chúng tôi mà còn lo lắng cho cả những người ở xa chưa hề được gặp Bác. Tấm lòng của Bác thật cao cả. Lòng tôi vui sướng tràn trề và tôi quyết định thức luôn cùng với Bác.

    Đêm nay, Bác không ngủ vì Bác là người luôn lo cho mọi người hơn bản thân. Bác là người Cha già của nhân dân Việt Nam – Vì Bác là Hồ Chí Minh

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )