Môn Văn Lớp: 6 đóng vai kiều phương hãy kể lại câu truyện bức tranh của em gái tôi (viết thành bài văn) làm chi tiết bám sát vào câu truyện. ko spam ,chép

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: đóng vai kiều phương hãy kể lại câu truyện bức tranh của em gái tôi (viết thành bài văn) làm chi tiết bám sát vào câu truyện.
ko spam ,chép mạng hoặc văn mẫu
No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Isabelle 1 tháng 2022-03-17T11:42:59+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Tôi tên là Kiều Phương.Mèo là cái tên mà anh trai tôi hay gọi tôi bởi vì đơn giản thôi tôi hay bôibẩn chính khuôn mặt của mình.Tôi rất vui vẻ chấp nhận cái tên mới và nó luôn được tôi sử dụng để xưng hô với bạn bè.Tôi  yêu thích lục lọi đồ vật nhưng anh trai tôi lại cảm thấy nó khá là khó chịu,anh thường nói với tôi:

    Này em không để chúng nó yên được à?

    Tôi hay vênh mặt là và đáp trả một cách hãnh diện:

    – Mèo mà lại!em không phá em không chịu được

    Một lần nọ,tôi đang nhào hộp màu đen mới của tôi thì bị anh hai phát hiện,nhìn mặt anh đăm chiêu và sợ hãi nhưu vậy,tôi nghĩ là anh biết ai là thủ phạm cạo trắng đit nồi.Rồi sau khi đã là xong,tôi lôi ra 4 hộp máu đều do chính tôi tụ ty tạo ra.. Tôi nhìn xung quanh rồi lại nhét tất cả vào túi sau khi cho màu đen nhọ nồi vào một cái lọ bỏ không.Xong tôvừa chạy vừa hát,đi làm những công việc bố mẹ tôi giao ra.

    Ai ngờ mọi bí mât của tôi bị bại lộ bởi bé quỳnh,con chú Tiến lê đã khoe những bức tranh của tôi mà tôi đã hứa chỉ cho mình nó xem,mặt chsu tiến lê rạng rỡ nói:

    Anh chị có phúc lớn rồi.Anh có biết con gái anh là một thiên tài hội họa ko?

    Chú Tiến lê trả ra 6 bức tranh tôi vẽ và lúc này chính bố tôi cũng ngạc nhiên vfa ông không tin đó là tôi.Rồi ông ôm chầm lấy tôi và nói rằng tôi đã cho ông một bất ngờ quá lớn.Mẹ tôi vừa về cũng nghe chuyện đó rất chi xúc động.Sau hôm đó,Tôi cảm thấy anh hai tránh xa mình hơn,hở tí tôi chỉ làm sai một tý là anh lại gắt um lên.Bố mẹ tôi mua cho tôi tất cả những đồ cần vẽ còn rieng chú tiến lê thì tăngk ahản cho tôi một hôm màu to bự và xịn xò.Mặt tôi vẫn không hề thay đổi,lúc nào cũng lem nhem khiến cho anh hai hở tí là quát um lên.Rồi một hôm,qua lời giới thiệu của chú Lê,tôi được tham gia trại thi vẽ quốc tế,tôi phải tự chọn đề tài ngay trước mặt giám khảo.Và tôi đã chọn về anh trai tôi,ai ngờ nó được giải nhất,tôi muốn làm anh hai bất ngờ nên hô đi nhận giải tôi muốn anh đi cùng và khi nhìn thấy bức tranh của chính tay tôi vẽ vè anh,anh đã lặng người vì xúc động.

  2. Tham khảo:

    Trong cuộc đời này, ai ai cũng phải có nhiều thử thách rồi mới thành công. Cuộc sống có vô vàn thứ để xây dựng nên một thành công, sự khó khăn là thêm một chút vị đắng, những giọt mồ hôi kiên trì là thêm một chút chan chát, còn tình thương chính là thêm một chút ngọt ngào của đường. Đúng vậy, người đã mang đến cho tôi cảm giác của vị đường ngọt ngào ấy chính là anh trai tôi. Tôi sẽ kể lại vì sao anh ấy lại thương tôi đến thế nhé!
    Tôi là Kiều Phương, một cô bé luôn mang cho mình một gương mặt bị chính tôi bôi bẩn. Cũng chính vì lí do đó nên anh thường gọi tôi là Mèo. Tôi nghĩ anh tôi khá bất ngờ vì tôi không những thích cái biệt danh đó mà thậm chí tôi còn đi khoe với bạn bè nữa cơ. Nhớ lại tôi cảm thấy thật buồn cười làm sao! Anh tôi rất khó chịu mỗi khi tôi lục lọi tất cả mọi thứ đến lạ thường:

    – Này, em không để chúng nó yên được à?

    Nghe xong tôi đáp:

    – Mèo mà lại! Em không phá là được…

    Ngày hôm sau, tôi lấy một cục bột đen sì, nhào qua nhào lại  rồi bôi ra cổ tay. Mọi người có nghĩ lúc đó là tôi đang chế thuốc vẽ chứ? Đúng vậy, các đít xoong đều bị tôi cạo trắng. Rồi anh ấy theo dõi tôi một cách thầm lặng. Tiếp theo, tôi lấy ra bốn lọ nhỏ gồm: cái màu vàng, mài xanh lục,…Mọi thứ đều do tôi chế đấy. Liết qua liết lại, canh chừng một cách kĩ lưỡng, thế là tôi nhanh chóng nhét vào túi những lọ đó. Cuối cùng cũng xong, tôi vui vẻ chạy đi làm các công việc mà bố mẹ đã phân công.

    Ôi! Thế là bí mật của tôi cũng bị lộ rồi! Hôm ấy, chú Tiến Lê đến nhà chơi, may mắn sao tôi đi chơi với bé Quỳnh – con của chú, nó đã nói cho chú Tiến Lê về việc những bức tranh tôi vẽ. Thế lafphát hiện ra tài năng hội họa tôi. Cất tiếng nhẹ, chú nói:

    – Anh chị có phúc lớn rồi. Anh có biết con gái anh là một thiên tài hội họa không?

    Chú đưa những bức tranh cho bố xem. Thế là mắt chữ A mồm chữ O, bố tôi đáp:

    – Con gái tôi vẽ đây ư? Chả lẽ lại đúng là nó, cái con mèo hay lục lọi ấy!

    Ông vui mừng, không kìm nén được cảm xúc, liền thốt lên;

    – Ôi, con đã cho bố một bất ngờ quá lớn.

    Mẹ tôi vừa về cũng đã nghe được câu chuyện liền hạnh phúc. Chú Tiến Lê nói với gia đình rằng những bức tranh của tôi có thể đóng khung ở bất cứ phòng tranh nào. Thật đúng là em có duyên với bộ môn này mà. Mọi người trong gia đình đều rất vui mừng và ủng hộ cô bé ngoại trừ người anh, anh đã ghen ghét với cái tài năng mà anh luôn cho là vô bổ ấy. Khi đó, anh cảm thấy mình thật bất tài và luôn bị cho ra rìa.

    Năm ấy, tôi đi thi trại thi vẽ quốc tế, chú ấy nói: “Cháu hãy vẽ cái gì thân thuộc nhất với cháu”. Cuối cùng cũng có rồi, Mèo tôi đây về nhà với tâm trạng vui khôn xiết, từng bước chân nhịp nhàng kéo tay anh đi xem bức tranh đạt giải nhất của mình, mặc dù không thích mấy nhưng anh vẫn không thể chống lại trước con mèo nghịch ngợm như tôi. Đến nơi, có lẽ anh ấy rất bất ngờ, vì bức tranh đạt giải nhất của tôi là về người ấy, người luôn luôn ghanh ghét tôi. Thế nhưng tôi vẫn vẽ, có lẽ do tôi cảm nhận được anh chính là người gần gũi nhất với tôi. Anh hoảng hốt, không tin vào hình ảnh đang hiện hữu trước mặt. Tiếp theo là hãnh diện vì anh vẫn luôn đẹp trong mắt một người nào đó mà anh coi là đối thủ. Cuối cùng, anh cảm thấy mình thật xấu hổ và đáng trách bởi những hành động đối xử không đẹp với tôi. 

    Qua câu chuyện đó, anh đã học cách biết yêu thương tôi hơn. Anh ấy nói với tôi đã nhận ra rằng: “Tình cảm trong sáng bao giờ cũng lớn hơn lòng ghen ghét, đố kị. Hãy giữ nó khi còn có thể, đừng để mất rồi mới biết mình thật sự cần.”

    P/s: Vì lời thoại không thể thay đổi, phải theo câu chuyện nên mình vẫn giữ lời thoại như thế nhé!

    #No_copy

    #Kai

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )