Môn Văn Lớp: 6 Đọc câu truyện sau: Chiếc bình nứt Một người có hai chiếc bình lớn để chuyển nước. Một chiếc bình bị nứt nên khi gánh từ giếng về, nước tron

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Đọc câu truyện sau:
Chiếc bình nứt
Một người có hai chiếc bình lớn để chuyển nước. Một chiếc bình bị nứt nên khi gánh từ giếng về, nước trong bình chỉ còn một nửa. Chiếc bình lành rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc bình nứt luôn thấy dằn vặt, cắn rứt vì không hoàn thành nhiệm vụ.
Một ngày nọ, chiếc bình nứt nói với người chủ…
Em hãy tưởng tượng và viết tiếp câu chuyện trên.
Mọi người ơi giúp em đi
Giúp em đi mai em nộp rồi No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Raelynn 2 tuần 2022-04-18T23:15:55+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Hồi ấy, có một người gánh nước, mang hai chiếc bình ở hai đầu một cái đòn gánh trên vai. Một trong hai bình ấy bị vết nứt, còn bình kia thì tuyệt hảo, luôn mang về đầy một bình nước. Cuối đoạn đường dài, từ giếng về nhà, chiếc bình nứt lúc nào cũng chỉ còn một nửa bình nước. Cái bình nguyên vẹn rất tự hào về thành tích của nó. Nó luôn hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ mà nó được tạo ra. Còn tội nghiệp cho chiếc bình nứt, nó xấu hổ về khuyết điểm của mình, nó khổ sở vì chỉ hoàn tất được một nửa công việc mà nó cần làm, nó cho rằng đó là thất bại chua cay.

    Một ngày nọ, chiếc bình nứt bèn lên tiếng với người gánh nước bên bờ suối:

    – Tôi xin lỗi và tôi vô cùng xấu hổ vì vết nứt bên hông của tôi, làm mất nước suốt từ quãng đường từ giếng về nhà.

    – Thật đáng xấu hổ! Ngươi không làm được tích sự gì hết. Ta hết nhẫn nại rồi!

    Nói rồi người gánh nước vứt bình nứt vào một bãi rác.

    – Huhuhu…

    – Xin chào bạn! Mình là giấy màu, bạn tên là gì?

    – Mình là bình nứt – Bình nứt rụt rè trả lời.

    – Tại sao bạn lại khóc? Giấy màu hỏi.

    Bình nứt kể câu chuyện của mình cho bạn nghe. Rồi bình nứt hỏi:

    – Thế còn bạn? Bạn còn đẹp thế tại sao bạn lại bị vứt ở đây?

    – Giấy màu thở dài. Ngày trước, tớ được một cô bé vô cùng đáng yêu mua về từ một hiệu sách. Cô ấy vẽ, cắt và dán tớ lên khắp tường làm bẩn tường của mẹ. Mẹ cô ấy mắng, cô ấy trách tớ là vì màu sắc của tớ quá lòe loẹt, quá xấu xí nên mới bị mẹ mắng. Cho nên tớ mới bị vứt vào đây – Giấy màu thút thít trả lời.

    Khi hai bạn đang nói chuyện thì bỗng, một cánh tay thì một cánh tay như thò vào bắt họ. Hai bạn hoảng hốt và không biết làm gì hơn ngoại trừ việc ôm nhau và run rẩy. Hóa ra là một cô gái mặc váy hồng đã nhấc hai bạn lên khỏi bãi rác. Bình nứt và giấy màu ôm nhau mừng rỡ. Họ cứ tưởng mình sắp chết đến nơi.

    – Ôi! May quá cậu ạ! Tớ cứ tưởng mình bị vò nát rồi cơ – Giấy màu gào lên sung sướng.

    – Đúng đúng, đúng đó !!! Bình nứt cũng rất vui và cảm thấy thật may mắn.

    Hai người được cô gái đưa về nhà. Trên đường về, họ nghe thấy chiếc loa phường nói rằng:

    – Loa loa loa …để kỷ niệm bốn mươi sáu năm ngày môi trường thế giới, phường chúng ta mở cuộc thi thiết kế bình để thể hện ý nghĩa bảo vệ môi trường. Cuộc thi này cần có sự sáng tạo, sang ngày kia là hết hạn. Loa loa loa loa…

    Cô gái vẻ mặt rất háo hức, phấn khởi. Cô chạy ù về nhà và bắt tay ngay vào việc cần làm. Cô lấy giấy màu cắt thành hình bông hoa, cái lá. Cô cắt giấy thành chữ “MÔI TRƯỜNG XANH ”. Tất nhiên, chiếc bình nứt tưởng rằng cô sẽ cắt một cái hình nào đó để che đi vêt nứt của mình. Nhưng không, cô lấy một bông hoa cúc xinh xắn để che đi. Cô làm một cách vô cùng tỉ mỉ và công phu. Ngày hôm sau, bình nứt ồ lên vì sung sướng:

    – Thật tuyệt vời! Nếu mà cô chủ dự thi thì chắc chắn sẽ giành giải nhất cho mà xem.

    – Đúng vậy – Giấy màu nói

    – Hóa… hóa ra … Bình nứt ấp úng. Hóa ra cậu đã làm cho tớ trở nên thật nổi bật, cậu đã làm cho tớ trở nên thật lộng lẫy bằng những tờ giấy có màu sắc khác nhau!

    – Không phải là tớ. Nếu chỉ là những tờ giấy hình vuông mà dán lên cậu thì không đẹp chút nào phải không? Chính là nhờ bàn tay khéo léo và sự sáng tạo của cô chủ mà cậu mới được như thế này đấy!

    Bình nứt thầm cảm ơn cô chủ đã biến ngoại hình của mình thành một chiếc bình hoàn hảo vô cùng. Bỗng, cô chủ bước vào cùng với khóm hoa đầy màu sắc. Cô nói:

    – Mình đã đợi cuộc thi này từ lâu. Năm ngoái, mình chỉ được giải nhì vì thua chú gánh nước. Chú ý vốn không biết quý trong đồ vật, chỉ thích tiền mà lại còn không biết tiết kiệm nữa chứ. Mình đam mê nghệ thuật như vậy thì phải quyết tâm chiến thắng thôi.

    Nói xong, mặt cô thể hiên sự quyết tâm vô cùng lớn. Cô cắm những khóm hoa sao cho nhìn vào cảm vô cùng thấy đẹp mắt. Ngày thi đã tới, mọi người đều chiếm chỗ đẹp nhất để vừa mắt ban giám khảo. Không ngờ bình nứt và bình lành lại gặp nhau. Bình nứt hồ hởi chào hỏi:

    – Chào anh bình lành. Dạo này anh sống thế nào?

    – Tốt – Bình lành lạnh lung đáp

    – Sao anh trả lời tôi cụt lủn vậy?

    Bình lành không nói gì. Đến giờ chấm điểm, Ban giám khảo đi vòng quanh chiếc bàn để sản phẩm của các thí sinh. Bỗng, anh dừng lại một cách đột ngột và đứng chiếc cái bình của cô gái và cái bình của chú gánh nước. Tất cả các bình đều bị loại ngoại trừ hai chiếc bình này. Ban giám khảo bảo hai người:

    – Bây giờ hai người phải thuyết trình về sản phẩm của mình. Ai thuyết trình hay hơn thì người đó sẽ được giải.

    Người gánh nước xung phong thuyết trình trước, chú ta định hối lộ cho ban giám khảo ít tiền nhưng vì đây là cuộc thi công bằng nên ban giám khảo không chấp nhận mà loại luôn. Đến lượt cô gái, cô trình bày rất trôi chảy mà không cần giấy tờ. Cuối cùng, cô gái đạt được giải đặc biệt. Cô vô cùng sung sướng và thầm cảm ơn chiếc bình.

    Từ đó, chiếc bình và giấy màu vô cùng thân thiết và cả hai người đều được cô chủ lau chùi chăm sóc cẩn thận, đặt ngay tại phòng khách gia đình.

  2. Chiếc bình nứt

     Một người có hai chiếc bình lớn để chuyển nước. Một chiếc bình bị nứt nên khi gánh từ giếng về, nước trong bình chỉ còn một nửa. Chiếc bình lành rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc bình nứt luôn thấy dằn vặt, cắn rứt vì không hoàn thành nhiệm vụ.

    Một ngày nọ, chiếc bình nứt nói với người chủ.

     _”Xin lỗi ông  vì sự vô dụng của tôi trong suốt thời gian qua. Có lẽ ông không nên để tôi tôi ở lại đây  nữa vì bây giờ tôi chỉ là một chiếc bình ăn hại không thể làm được công việc như trước được nữa .Bây giờ để tôi ở lại cũng chẳng giúp được gì cho ông là bao.Vậy nên ông hãy vứt tôi đi để mua một chiếc bình mới .Bây giờ tôi cảm thấy vô cùng sấu hổ .Vậy nên xin ông hãy bỏ tôi đi” . 

      Người chủ vô cùng ngạc nhiên, ông không ngờ chiếc bình đã gắn bó với mình bao nhiêu năm nay lại có những suy nghĩ tiêu cực như thế. Cuộc trò chuyện giữa ông và chiếc bình đã lặng đi một hồi . Khi đó ông bất chợt lên tiếng :

    _ “Ôi, người bạn tri kỉ của ta, sao ngươi chỉ toàn nghĩ đến những điều tiêu cực chung quanh mà lại không nghĩ đến quá khứ tốt đẹp mà ngươi đã làm cho ruộng hoa của ta bao nhiêu năm qua”.Hãy đến đây, ta  muốn cùng ngươi ôn lại những điều tốt đẹp đó.Bằng những lời nói đó của ông đã giúp nó nghiền ngẫm và nhớ lại khoảnh khắc ông bưng nó trên cánh vườn hoa ấy. Nhưng nhìn đôi mắt buồn bã và đau khổ của nó, ông cũng biết được nó đang cố gắng nhớ lại khó khăn nhường nào. Nó thực sự không còn cảm giác đau khổ nữa nó lúng túng hỏi:

    _ Có thật là như vậy không ông?

    Ông chủ nhìn chiếc bình thân thiện và nói :

    _ Phải, ngươi đã giúp cho những bông hoa trong vườn trở nên vô cùng rực rỡ.

      Để chứng minh cho chiếc bình thấy lời ông nói là đúng. Ngay hôm sau, ông liền bưng nó ra giếng, múc một gàu nước đầy. Lúc băng qua những bông hoa trong vườn.từ bên trong vết nứt đó, nước từ từ luồn ra,những bông hoa trở nên vô cùng dể chịu và vui vẻ ,chúng vô cùng tận hưởng những dòng nước mát lành từ những vết nút đó. Trông chúng tươi tỉnh hơn với lúc ban đầu. Chiếc bình nứt vô cùng vui vẻ .Vì nó cảm thấy rằng mình vô cùng quý giá với ông chủ. Từ đó, chiếc bình nứt không còn mặc cảm, tự ti nữa. Nó thầm biết ơn ông chủ  đã cho nó một bài học quý giá.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )