Môn Văn Lớp: 6 Đề 1:Hãy gửi 1 bức thư ,nhật kí hoặc bài viết mạng xã hội cho /về 1 người bạn cũ hoặc thầy cô giáo cũ của em. Đề 2:Viết về kỉ niệm giữa em v

Question

Môn Văn Lớp: 6 Giúp em bài này với ạ: Đề 1:Hãy gửi 1 bức thư ,nhật kí hoặc bài viết mạng xã hội cho /về 1 người bạn cũ hoặc thầy cô giáo cũ của em.
Đề 2:Viết về kỉ niệm giữa em với thầy cô giáo cũ hay bạn cũ của em.
Giúp mk đi 5 sao+cảm ơn No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Melody 2 tuần 2022-01-04T12:27:36+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Hàng Vịnh , ngày 20 tháng 11 năm 2020

    Cô kính mến của em!

    Hôm nay là ngày nhà giáo Việt Nam, ngày mà nhà nước đã lựa chọn để tôn vinh nghề  nhà giáo, em viết bức thư này để gửi lại cảm ơn và tri ân tới cô vì quãng thời gian vừa qua cô đã nhiệt tình dạy dỗ những bài học hay cho em, em rất nhớ những quãng thời gian đó ạ.

    Dạo này cô có khỏe không, bệnh đau lưng của cô còn bị tái phát nữa không ạ. Em nhớ khi em còn học tập trên trường có đợt cô bị đau và không thể đến trường được, cô chịu khó ăn uống đầy đủ cho mau khỏe cho khỏe nha cô. Em rất nhớ quãng thời gian trước đây khi còn học tập trên lớp cô trò mình hay nói chuyện với nhau cô thường chia sẻ cho em những câu chuyện hay trong cuộc sống. Cô là động lực cho em để em có thể cố gắng học hỏi và phát triển chính bản thân mình hơn, những điều cô dạy dỗ em, em sẽ không bao giờ quên được đó là những bài học quý giá mà em đã nhận được, những hình ảnh mang những đặc trưng sâu sắc và mang những cung bậc riêng, hình ảnh đó đã tạo nên cho em niềm vui và sự cố gắng trong học tập cô ạ.

    Em nhớ cô và cả lớp mình nhiều lắm ạ, nhớ những lúc cô trò mình tâm sự chuyện cuộc sống và chia sẻ những kinh nghiệm trong học tập, em nhớ có khoảnh khắc cô đã phải buồn vì chúng em khi chúng em đã mắc lỗi khi đó em và các bạn biết lỗi nhiều lắm ạ, cô còn nhớ không những đứa học trò tinh nghịch như chúng em luôn làm cô phải buồn lòng nhưng không bao giờ cô bỏ rơi chúng em. Em yêu quý cô và tính cách của cô làm cho em cũng thấy ấm áp nhiều lắm cô ạ, hình ảnh của cô luôn trong tim của em, dù bây giờ không được học cô nữa nhưng hình ảnh của cô vẫn luôn bên chúng em, hình ảnh đó đã được em và các bạn luôn tôn trọng và yêu quý nó hình ảnh đó đã khắc sâu sắc và mang những nỗi nhớ thương cho tất cả mọi người, hình ảnh đó tạo nên những nhịp điệu riêng cho chúng em cô ạ.

    Em sẽ nhớ mãi hình ảnh của cô trong tâm trí của mình, dù em đi đâu nhưng em sẽ luôn nhớ tới cô và các bạn, em cảm ơn cô về những khoảng thời gian cô đã nhiệt tình giúp đỡ em.

    Học sinh của cô

    Kim Anh

    Cho mình ctlhn + cảm ơn + vote 5*

  2. Làm đề 1

    Cô Thảo kính mến !

    Hôm nay là ngày nhà giáo Việt Nam, ngày mà nhà nước đã lựa chọn để tôn vinh nghề  nhà giáo, em viết bức thư này để gửi lại cảm ơn và tri ân tới cô vì quãng thời gian vừa qua cô đã nhiệt tình dạy dỗ những bài học hay cho em, em rất nhớ những quãng thời gian đó ạ.

    Dạo này cô có khỏe không, bệnh đau lưng của cô còn bị tái phát nữa không ạ. Em nhớ khi em còn học tập trên trường có đợt cô bị đau và không thể đến trường được, cô chịu khó ăn uống đầy đủ cho mau khỏe cho khỏe nha cô. Em rất nhớ quãng thời gian trước đây khi còn học tập trên lớp cô trò mình hay nói chuyện với nhau cô thường chia sẻ cho em những câu chuyện hay trong cuộc sống. Cô là động lực cho em để em có thể cố gắng học hỏi và phát triển chính bản thân mình hơn, những điều cô dạy dỗ em, em sẽ không bao giờ quên được đó là những bài học quý giá mà em đã nhận được, những hình ảnh mang những đặc trưng sâu sắc và mang những cung bậc riêng, hình ảnh đó đã tạo nên cho em niềm vui và sự cố gắng trong học tập cô ạ.

    Em nhớ cô và cả lớp mình nhiều lắm ạ, nhớ những lúc cô trò mình tâm sự chuyện cuộc sống và chia sẻ những kinh nghiệm trong học tập, em nhớ có khoảnh khắc cô đã phải buồn vì chúng em khi chúng em đã mắc lỗi khi đó em và các bạn biết lỗi nhiều lắm ạ, cô còn nhớ không những đứa học trò tinh nghịch như chúng em luôn làm cô phải buồn lòng nhưng không bao giờ cô bỏ rơi chúng em. Em yêu quý cô và tính cách của cô làm cho em cũng thấy ấm áp nhiều lắm cô ạ, hình ảnh của cô luôn trong tim của em, dù bây giờ không được học cô nữa nhưng hình ảnh của cô vẫn luôn bên chúng em, hình ảnh đó đã được em và các bạn luôn tôn trọng và yêu quý nó hình ảnh đó đã khắc sâu sắc và mang những nỗi nhớ thương cho tất cả mọi người, hình ảnh đó tạo nên những nhịp điệu riêng cho chúng em cô ạ.

    Em sẽ nhớ mãi hình ảnh của cô trong tâm trí của mình, dù em đi đâu nhưng em sẽ luôn nhớ tới cô và các bạn, em cảm ơn cô về những khoảng thời gian cô đã nhiệt tình giúp đỡ em.

    Học sinh của cô

    Trâm Anh

    Làm đề 2

    Tuổi học trò hồn nhiên, ngây ngô mà cũng vô cùng đáng yêu với những kỉ niệm thơ ngộ. Học tập dưới mái trường này đã được bốn năm, tôi làm sao có thể nhớ hết những kỉ niệm đẹp đẽ ấy. Nhưng có lẽ trong những kỉ niệm đó tôi nhớ nhất là kỉ niệm với thầy giáo chủ nhiệm của tôi – một kỉ niệm đã dạy cho tôi bài học quý báu mà suốt đời này tôi sẽ không bao giờ quên.

    Chuyện xảy ra cách đây không lâu, khi ấy tôi học lớp 8, cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi nghỉ vì sinh em bé, bởi vậy lớp chúng tôi đã thay một thầy giáo vào làm chủ nhiệm. Thầy Hòa dạy Hóa, là giáo viên nổi tiếng nghiêm khắc ở trường. Thầy dạy bất cứ lớp nào cũng đều khiến các bạn sợ hãi. Nhưng tôi lại chẳng hề lo lắng, bởi theo như mọi người nhận xét tôi là đứa nghịch ngợm có số má ở trường. Ngày thầy vào lớp tôi sẽ trêu thầy một phen xem danh tiếng nghiêm khắc của thầy thực chất đến đâu.

    Ngày đầu thầy đến lớp nhận công tác chủ nhiệm, tôi đã đến thật sớm, bôi nhọ nồi vào chiếc ghế da màu đen của thầy, khiến cho quần áo thầy bị vấy bẩn. Thầy bước vào lớp, điểm tĩnh, tự tin giới thiệu về bản thân. Và thầy ngồi vào chiếc ghế “tử thần” mà tôi đã bày trò trước đó. Khi thầy đứng dậy cả lớp được một phen ôm bụng mà cười, chiếc quần màu sữa của thầy phía sau đã vằn vện những vết nhọ nồi. Trò đùa tai quái của tôi đã khiến thầy tối sầm mặt, và đi ra khỏi lớp. Hôm đó trong lớp ai cũng biết chỉ có tôi mới dám làm trò đó, nhưng không đứa nào hé răng. Rồi cứ thế cho đến các tiết học sau đó tôi đều bày trò để chọc giận thầy, khi thì lau bảng đẫm nước để thầy không thể viết; khi thì không làm bài tập. Nhưng …. ngày hôm đó đã thay đổi suy nghĩ của tôi hoàn toàn.

    Hôm đó trời mưa rất lớn, tan học tôi không đợi tạnh mà đi về ngay. Trên đường về tôi không may bị một chiếc xe máy đâm vào rồi bỏ chạy, tôi bị thương không nặng, nhưng có lẽ do sợ nên tôi bị choáng. Lúc đó đường vắng tanh không một bóng người. Khi tôi cảm thấy đau đớn và tuyệt vọng nhất thì khuôn mặt nghiêm nghị của thầy Hòa xuất hiện. Thầy lo lắng vội vã đưa tôi đến trạm xá của xã và đó cũng là lúc tôi ngất lịm trên tay thầy.

    Tôi vào viện có lẽ khoảng 30 phút sau thì tỉnh, lúc này thầy đang ngồi cạnh tôi, tay chống cằm lim dim ngủ. Có lẽ ở chân vết thương nặng, nên khi nhấc mình tôi thấy đau nhói, nên đành nằm im. Đến lúc này tôi mới nhìn kĩ khuôn mặt thầy, khuôn mặt già và khắc khổ, những nếp nhăn đã lằn rõ so với cái tuổi 32 của thầy. Mái tóc thầy đã pha bạc nhiều, ướt nhẹp đi vì có lẽ khi bế tôi chiếc mũ của áo mưa đã bị tuột ra, những giọt nước vẫn thi thoảng nhỏ xuống. Nhìn thầy tôi không kìm nổi xúc động và tự trách bản thân về những hành động nông nổi của mình trước đây.

    Sau khi ra viện, nghe các bạn kể tôi mới biết gia cảnh của thầy rất đáng thương. Nhà chỉ có mình thầy nuôi đứa con thơ, vợ thầy mất vì căn bệnh ung thư quái ác. Thầy suy sụp mất nửa năm, xin nghỉ để ở nhà. Sau đó thầy lấy lại nghị lực, tiếp tục sống và nuôi con. Có lẽ vì cú sốc quá lớn ấy khiến thầy già hẳn đi, và phải mang trên mình khuôn mặt nghiêm khắc như vậy. Tôi thương thầy quá, và càng ân hận hơn, tự trách bản thân mình nhiều hơn.

    Thấy động thầy mở choàng mắt quay sang nhìn tôi. Nhìn thầy tôi thấy ấm áp và thân thương lạ thường. Thầy hỏi tôi bằng giọng vô cùng ấm, khác hẳn với khi giảng bài trên lớp:

    – Con thấy trong người thế nào? Mưa to nên bố mẹ con đang trên đường tới. Chắc lát nữa sẽ tới nơi thôi.

    Tôi chưa kịp trả lời thầy đã dồn hỏi tiếp:

    Con đói không? Thầy mua gì cho con ăn nghe.

    Bất giác tôi thấy hai sống mũi cay cay. Một đứa con trai nghịch ngợm như tôi bỗng mềm lòng và xúc động vô cùng trước sự tận tâm của thầy. Nếu hôm nay không có thầy đưa đến bệnh viện thì không biết giờ này tôi sẽ ra sao. Tôi thầm cảm ơn thầy, thầm cảm ơn về sự vị tha thầy dành cho tôi. Tôi mở miệng lí nhí:

    – Con cảm ơn và xin lỗi thầy trong suốt thời gian qua…. Tôi ngập ngừng không nói hết câu nước mắt đã tràn bờ mi, thấm đẫm xuống mặt.

    Thầy nhẹ nhàng xoa đầu tôi, thầy không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến. Nhưng cũng chỉ cần ánh mắt đó thôi tôi đã hiểu được tấm lòng thầy, sự quan tâm mà thầy dành cho tôi.

    Sau lần ấy, tôi đã thay đổi hẳn. Không còn là một cậu trò ngỗ ngược, quậy phá, mà tôi tập trung học hành và đặc biệt là môn hóa của thầy. Trước sự thay đổi quá đỗi bất ngờ của tôi ai cũng cảm thấy kinh ngạc, chỉ riêng tôi và thầy Hòa mới hiểu được điều ấy.

    Giờ đây tôi đang là học sinh trong đội tuyển thi học sinh giỏi môn Hóa. Tôi thầm cảm ơn sự tận tụy, tận tâm mà thầy dành cho tôi. Trong cuộc đời chúng ta ai cũng đôi ba lần vấp ngã, sai lầm, quan trọng là chúng ta biết nhận ra và vượt qua nó. Tôi thầm cảm ơn thầy Hòa, người đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ, để có lối sống đúng đắn và tích cực hơn.

         …..Chúc bn hc tốt…..

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )