Môn Văn Lớp: 5 kể lại 1 câu truyện cổ tích mà e biết theo lời 1 nhân vật trong câu truyeenj đó

Question

Môn Văn Lớp: 5 Giúp em bài này với ạ: kể lại 1 câu truyện cổ tích mà e biết theo lời 1 nhân vật trong câu truyeenj đó No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Julia 6 tháng 2021-11-18T19:41:52+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Đó là một bài học nhớ đời cho tôi. Chỉ vì tính kiêu căng và ngạo mạn mà tôi đã thất bại. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc thi đấu giữa tôii và Rùa.

    Vào một buổi sáng mùa thu, tôi ra khỏi hang. Nhìn những bông hoa mới thơm làm sao. Tôi vừa đi vừa nhấm nháp vài ngọn cỏ. Đang đi, bỗng tôi nhìn thấy một chú Rùa cố sức tập chạy. Tôi mỉa mai Rùa:

    Chậm như mày mà cũng đòi tập chạy, thôi chạy làm gì nữa cho tốn công vô ích.

    Rùa đáp:

    Anh đừng giễu tôi, anh với tôi thử chạy thi xem nào.

    Thỏ nói:

    – Được, thi thì thi!

    Sáng hôm ấy, mọi thú vật đổ tới rừng để xem cuộc thi đấu có một không hai. Vừa bắt đầu, Tôi phóng nhanh lên trước để Rùa ở tít xa Rùa. Đi đến giữa đường đua, tôi nghĩ:

    – Rùa còn ở tít xa kia cơ mà ,mình nghỉ ngơi một tí cũng có sao đâu.

    Nói thế tôi liền tựa mình vào gốc cây nhìn trời, mây và không biết thiếp đi từ khi nào. Đang ngủ .  tôi bị tiếng ồn làm thức giấc, thì ra các thú vật đang cổ vũ khi Rùa gần tới đích, tôi bật dậy vắt chân lên cổ mà chạy. Nhưng muộn rồi, Rùa đã về đích trước tôi. Xấu hổ quá, tôi chạy thẳng vào rừng sâu.Từ đó tôi không con kiêu cang ngạo mạn nữa.

    Qua câu chuyện này tôi muốn nói với các bạn rằng:Đừng ai kiêu căng như tôi mà hãy học tập bạn Rùa.

  2. Tôi là Hươu, cũng như Nai, Hoẵng, Thỏ trên đầu chỉ có hai cái tai mềm mại. Nhưng so với các bạn thì tôi là nhút nhát nhất. Cái gì tôi cũng sợ: Sợ bóng tối, sợ cả thú dữ nữa.

    Tuy vậy, bạn bè ai cũng quý tôi vì tôi chăm chỉ, tốt bụng. Hôm trước, nghe tin bác gấu ốm nặng, tôi đã xin mẹ cho đến thăm bác. Đến nơi, tôi nghe trong hơi thở yếu ớt:

    – Bệnh của bác nặng lắm. Chỉ có là Thảo Huyền mọc ở khe núi sâu mới chữa được.

    Tôi nhanh nhảu đáp:

    – Cháu chạy nhanh như tên bay, để cháu vào rừng lấy lá thuốc cho bác.

    Không đợi bác Gấu nói gì, tôi vội chào bác và lên đường ngay. Nhưng đường rừng hiểm trở, rất nhiều thú dữ, tôi bắt đầu thấy run. Khi bóng tối tràn xuống cả khu rừng, tôi lại càng sợ. Tôi nép vào một gốc cây khác.Thần cây hiện lên hỏi:

    – Tại sao cháu khóc? Cháu bị lạc mẹ à?

    – Dạ không ạ. Cháu muốn đi vào khe núi để lấy lá Thảo Huyền về cho bác Gấu. Nhưng rừng thì rộng, có bao nhiêu thú dữ nên cháu sợ lắm.

    – Sợ thì cháu hãy mau quay về nhà đi!

    – Nhưng cháu thương bác Gấu lắm. Không có thuốc bác ấy chết mất.

    Thần cây ân cần:

    – Cháu là một đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu. Đây ta cho cháu những cành cây khoẻ khoắn của ta. Cháu hãy đội lên đầu, cháu sẽ có thêm sức mạnh.

    Tôi rối rít cảm ơn Thần cây rồi lên đường. Tôi băng qua suối, qua đèo mà không sợ thú dữ hay bóng đêm nữa. Khi tôi đem lá thuốc về, trời cũng rạng sáng. Tôi thấy muông thú trong rừng đang ngồi vây quanh bác Gấu. Tôi vội đưa lá thuốc cho bác nhai. Thật kỳ diệu, chỉ trong ít phút bác gấu đã khoẻ lại. Tất cả muông thú có mặt đều hỏi:

    – Cây thuốc gì mà quý đến thế hở bác?

    – Thuốc quý nhưng tấm lòng của Hươu còn quý hơn nhiều. Chính Hươu đã cứu bác đấy – Bác gấu ôn tồn nói.

    Khi ấy, tất cả mới để ý đến tôi. Và ai cũng ngạc nhiên khi thấy trên đầu tôi là những cành cây vững chắc. Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện khi gặp Thần cây cho mọi người nghe. Và kỳ lạ chưa, cái cành cây trên đầu tôi đã dính chặt từ bao giờ. Mẹ tôi vuốt ve món quà Thần cây tặng cho tôi và gọi đó là Sừng Hươu.

    Từ đó, loài Hươu chúng tôi luôn mang sừng trên đầu để chống lại thú dữ và tôi chẳng còn nhút nhát như trước nữa.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )