Môn Văn Lớp: 5 Em hãy tâm sự những kỉ niệm đẹp đẽ, sâu sắc nhất của em đối với ngôi trường tiểu học ( bài văn thiên về cảm xúc nhé)

Question

Môn Văn Lớp: 5 Giúp em bài này với ạ: Em hãy tâm sự những kỉ niệm đẹp đẽ, sâu sắc nhất của em đối với ngôi trường tiểu học ( bài văn thiên về cảm xúc nhé) No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Jasmine 1 tuần 2021-09-15T09:28:25+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Thời gian cứ thế trôi đi , thấm thoắt đã sáu năm học trôi qua. Đứa trẻ ngày nào còn bỡ ngỡ trong ngày đầu tiên đi đến trường. Giờ đây tôi đã phải chia tay trường Tiểu học quý mến, với thầy cô, bạn bè 

    Vậy đấy, thời gian trôi qua không bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với “thầy cô và mái trường” Trường Tiểu học là nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm không thể nào quên. Tôi nhớ ngày 20/11- ngày Nhà Giáo Việt Nam, cũng là ngày đầu tiên tôi được nhảy múa và vui chơi bên mái trường mới, thầy cô và bạn bè nơi đây tại mái trường mang tên Tiểu học Khai Quang  – ngôi nhà thứ hai nơi tôi đã gắn bó.

    Bất chợt những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôi trở về những ngày tháng còn là một đứa học sinh lớp 1. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên Tiểu học Khai Quang còn quá xa lạ với tôi. Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường Khai Quang này phải kể đến “con dốc” vừa dài, vừa cao vời vợi hiện ra trước mắt. Từ cổng trường học nhìn vào trường, tôi đã hét thật to như để thỏa mãn sự sung sướng, thích thú xen lẫn tò mò của bản thân mình về trường,… 

     Tôi nhớ mãi không thể nào quên. Trường thân yêu ơi hãy luôn dang rộng vòng tay đón những đứa con thân yêu , mới lớn . Luôn đưa các em học sinh đến bờ bến tương lai rộng mở tri thức .Tôi mãi khắc ghi sâu kỉ niệm bên trường yêu dấu. Tôi sẽ không bao giờ quên một kỉ niệm vô giá không có vậ giá trị nào sánh bằng.Trường tôi là thế đấy , tôi yêu trường tôi lắm……!

  2. với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường. Với tôi thì lần đầu tiên tôi đến với mái trường tiểu học là một kỉ niệm đẹp nhất. Bao niềm vui, sự hãnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với những ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng.

    Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái, theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh. Trong những năm trước, tôi vẫn là một đứa bé quấn quanh chân mẹ. Giờ đây mái trường quá đỗi xa lạ với những hàng cây, ghế đá,.. xa xa những bậc phụ huynh cùng bè bạn đang đứng khắp sân.

    Năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp một – một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng…Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ. Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng, bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.

    Chúng tôi, các em lớp 1 cũng như anh chị lớp lớn hơn được phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn chung xóm. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” – Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về hình ảnh người mẹ hiền hiện vẫn còn đang đứng ngoài cổng. Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hiền lành, mái tóc đen dài.. Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lời đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp một. Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này..

    Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục là một bộ đồng phục áo trắng tinh cùng váy xanh, tôi ra dáng là một học sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ hôm nay tôi hòa nhập vào một môi trường mới.

    Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học – Trường Tiểu học Trần Quang Diệu, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ. Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.

    Với bao nhiêu điều suy nghĩ trong tôi, có cả niềm vui xen lẫn niềm kiêu hãnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường tiểu học chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ …

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )