Môn Văn Lớp: 12 Viết 1 bài văn biểu cảm về thầy

Question

Môn Văn Lớp: 12 Giúp em bài này với ạ: Viết 1 bài văn biểu cảm về thầy No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Amaya 7 ngày 2022-01-09T21:41:05+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Giữa dòng đời bươn trải, tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán buôn cả tình cảm, trí tuệ … Thời gian làm tôi gợi nhớ, có thể dẫn dắt tôi về với những ký ức xa xưa, thời gian đã làm được điều đó, bao kỉ niệm ùa về trong tâm trí. Hình ảnh người thầy hiện ra trước mắt tôi cùng với bao buồn vui của kỉ niệm thân thương một thời …

    Thầy tôi, một người thầy đặc biệt, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và cái ấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học ấy, một năm học mang đến cho tôi không ít điều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn nhưng lại đậm ý nghĩa sâu sắc.

    Những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 8, lớp tôi là tập thể hội tụ nhiều học sinh đầy “cá tính” và một người thầy chủ nhiệm có phong thái, cốt cách khá lạ đối với tôi. Điều đó làm tôi nảy ra những suy nghĩ vô tư, trẻ con về thầy. Nhưng rồi sau một thời gian, lúc tôi bắt đầu hiểu thầy hơn, cũng là lúc tôi nhận ra một điều, chính nhờ thầy mà lớp tôi luôn được xem là một tập thể tốt, một tập thể dẫn đầu trong các lớp đại trà của khối 8.

    Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, tôi không thể nói, bởi tôi không có 1 kỉ niệm mà là có quá nhiều, quá nhiều kỉ niệm về thầy. Biết nói làm sao cho hết đây, khi những kỉ niệm đó khắc sâu vào tâm trí tôi? Ngày ấy… giờ chỉ còn là kỉ niệm, chuyện cũ giờ chỉ còn là vần thơ… Kỉ niệm thân thương ơi, đưa tôi về với những buồn vui, với những nụ cười … với những dìu dắt nâng niu…

    Ngày trước, môn Văn đối với tôi như một cái gì vô cùng khô khan, chán ngán, tôi học tệ với bộ môn này, chẳng lấy nổi một chút thích thú để học, những bài văn của tôi không bao giờ lên đến điểm 6. Thế đấy, dường như đó là một thứ gì đó rất xa xỉ. Hoài Thanh từng nói “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện cho ta những tình cảm ta sẵn có”, nhưng tôi có thấy thế đâu, tôi có nhận được gì đâu!? Văn chương không cho tôi tình cảm mà tôi không có, mà ngược lại, đó chỉ là một sự khô khan, không cảm xúc; luyện cho tôi những tình cảm tôi sẵn có? Hay là sự buồn chán và nhạt nhẽo hơn thế nữa? Tất cả dường như là vô vọng, tôi trở nên bất lực, không một chút tiến triển về bộ môn này. Nhưng lạ thay, khi được bàn tay thầy dìu dắt, tôi như trở thành một người khác, một sự thay đổi lớn đến kinh ngạc trong tôi. Tất cả là nhờ công ơn của thầy, nhờ thầy mà tôi đã vứt bỏ những suy nghĩ tiêu cực về môn Văn tự bao giờ không biết, nhờ thầy mà tôi có nhiều xúc cảm hơn khi làm Văn, cứ thế… cứ thế, môn học này bỗng dưng trở thành môn học yêu thích của tôi, khi cách viết Văn của tôi thay đổi như “lột xác” thì đó cũng là lúc tôi yêu bộ môn này.

    Tiếng của thầy tôi ấm áp lắm, truyền vào trang vở với bao khát vọng, với bao tình yêu thương học trò và sự nhiệt huyết, đó như một cơn gió ươm mầm sống cho tương lai vì cả một thế hệ khôn lớn thành người. Nhớ làm sao vào những ngày thứ 7, mỗi ngày là một câu chuyện về học tập, về xã hội, về cuộc sống, về những con người nghèo khó, bất hạnh và về cách sống đẹp mà thầy mang đến cho chúng tôi. Thầy tôi thích đọc báo, thầy cập nhật mọi tin tức về các lĩnh vực hằng ngày, nên khi có những bài viết hay và ý nghĩa là thầy liền phô-tô cho chúng tôi xem, và cứ thế, lớp tôi như trở thành những người khách đọc báo miễn phí, chẳng bao giờ tốn tiền cả.

    Thầy tôi – người lái đò thầm lặng, thầy luôn bao dung và nặng lòng với cuộc sống, với những học trò đã được bàn tay thầy nâng niu dìu dắt, những người thành đạt, và cả những người vô danh. Thầy đã cho đi quá nhiều và không đòi hỏi được nhận lại, chỉ mong sao các học trò của mình lớn khôn và có ích cho xã hội. Bất chợt một xúc cảm lạ, tôi cảm giác như 1 thứ gì đó trộn lẫn vào nhau, từ chuyện buồn đến chuyện vui, tất cả hòa quyện vào nhau và tạo nên thứ tình cảm mà tôi không biết phải dùng một mĩ từ nào để có thể diễn tả được cái tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng ấy. Tình cảm thầy trò, một trong những tình cảm thiêng liêng, trong sáng và cao đẹp nhất.

    Trong giây phút này tôi chỉ biết lặng im, biết nói sao đây những nỗi niềm thầm kín, một điều mà chúng tôi chưa bao giờ được cất lên, chưa bao giờ, chưa bao giờ cả… Nghĩ lại mà thấy chúng tôi vô tâm quá, thầy luôn quan tâm đến chúng tôi, nhưng ngược lại, chúng tôi chẳng bao giờ màn tới những cảm xúc của thầy, kể cả những lúc thầy buồn vì chúng tôi, điều đó cũng chẳng là gì, chúng tôi cũng không quan tâm. Xin lỗi thầy nhiều lắm thầy ơi! Chúng em xin lỗi thầy vì sự nghịch ngợm, vì sự vô tâm, vì tất cả những gì chúng em đã làm cho thầy buồn, xin lỗi thầy vì tất cả, kể cả những lỗi mà chúng em không có, dù en vẫn biết đây chỉ là một lời xin lỗi muộn màng… Nhưng, sau tất cả những chuyện mà chúng tôi gây ra, thầy vẫn không hề giận chúng tôi…

    Mùa hè đến vội vàng, những ngày cuối cùng lớp được ở bên thầy, tôi nghe trong lòng mình nặng trĩu nỗi buồn, mọt nỗi buồn miên man, sâu thẳm … Rồi cái ngày ấy cũng đến, cái ngày mà thầy chia tay lớp tôi, trước buổi tiệc liên hoan, thầy đã tâm sự với lớp, thầy cũng đã nói, nói ra những điều mà trước giờ thầy chưa bao giờ nói cho chúng tôi nghe, chưa bao giờ nói cho chúng tôi biết. Chẳng hiểu sao họng tôi nghẹn ứ lại, khóe mắt tôi cay nồng, tôi khóc ư? Không, không phải đâu, rõ ràng tôi đã gượng cười để nuốt những giọt nước mắt ấy vào tim rồi đấy thôi, không thể nào gọi là khóc được …

    Thời gian lướt qua ta như một cơn gió, và chẳng bao giờ quay trở lại. Còn đọng lại một chút gì, còn ai nhớ về những kỉ niệm đó, một giọng nói, một ánh mắt, một nụ cười và giọt mồ hôi của người lái đò thầm lặng – người thầy năm ấy vẫn âm thầm, miệt mài và tận tụy với sự nghiệp trồng người của mình. Có đôi lúc, tôi vẫn thường bắt gặp thầy với những bước đi vội vã dưới hàng cây xanh, một cơn gió đìu hiu thổi qua, và những lá phượng rơi rơi sao tha thiết, tôi đứng nhìn thầy ở một nơi nào đó, dường như rất gần và cũng rất xa… thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ…

    Dẫu cho năm tháng vô tình trôi mãi, hình bóng thầy sẽ chẳng thế nào phai, như những công ơn lớn lao mà thầy đã mang đến, em sẽ viết thật lớn tên thầy vào tim. Mai đây em ra đi trên đường đời lạnh lùng, mang theo bao yêu thương kỉ niệm xưa ấm êm, sẽ mãi lời thày dìu dắt em hôm qua. Những ngày tháng êm đềm xưa ấy, sẽ không bao giờ tan biến đi, người thầy luôn ở trong tim em, thầy ơi!

    CHÚC HỌC TÚT

  2.    Ai trong cuộc đời của chúng ta cũng đều có một người thầy hay một người cô giáo mà mình kính trọng nhất. Tôi cũng vậy trong những năm tháng THPT tôi đã được một người thầy vô cùng giỏi dìu dắt.

      Thầy Nam chính là người thầy đã mang lại cho chúng tôi những kỷ niệm trong những năm tháng cuối cấp. Ngày đâu tiên khi bước vào lớp tôi đã ấn tượng với thầy, dáng thầy gầy gầy cộng thêm cặp kính nghiêm nghị, nhưng đằng sau đó là một ánh mắt vô cùng hiền từ, thầy luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến thân thương.

       Tôi vốn dĩ không thích môn Văn tôi cảm thấy nó thật nhàm chán và buồn ngủ thế nhưng ngay từ tiết học đầu học đầu tiên tôi đã có cảm nhận khác về môn Văn. Thầy đã dạy cho chúng tôi biết được thế nào là tình yêu, về tình cảm trong xã hội. Thầy còn tình nguyện kèm cặp tôi để tôi tiến bộ hơn trong môn văn.

      Trước đây, giờ sinh hoạt cuối tuần đối với tôi là giờ các mộng nhất, nhưng kể từ khi có thầy chủ nhiệm nó không còn đáng sợ nựa. Trong giờ đây thầy sẽ giúp chúng tôi có định hướng hơn trong học tập và có phương pháp như thế nào để học tốt hơn. Nhiều lúc tôi trộm nghĩ giá như môn Văn của tôi suốt đời được thầy dạy thì thật tốt biết bao, và đó cũng là mong ước của lũ chúng tôi lúc bất giờ. Thầy không chỉ là một người thầy giỏi chuyên môn, tận tâm với công việc mà còn như là một người cha đối với tất cả chúng tôi.

      Lần đó, bạn An và Hùng lớp tôi có xích mích với nhau hai bạn đánh nhau vì hiểu lầm nhỏ. Chúng tôi nháo nhào lên thì lúc đấy thầy bước vào, thầy chỉ bảo chúng tôi về chỗ ngồi. Sau buổi học đấy thầy đã gặp riêng hai bạn để khuyên giải, thầy không hề trách mắng nặng lời.Chỉ như vậy thôi cũng đã khiến cho chúng tôi phục thấy sát đất.

      Mỗi bài giảng của thầy là một bài học quý giá đối với chúng tôi. Những kiến thức của thầy không chỉ là kiến thức trong sách vở mà còn cả cách sống, cách đối nhân xử thế với cuộc đời. Những thế hệ học trò đi qua thầy càng ngày càng già đi, mái tóc in hằn sương gió nhưng đối với thầy tâm huyết với học trò như vậy.Cuộc sống thay đổi, chúng tôi đã lớn nhưng mỗi lần về thăm thầy chúng tôi đều về thăm thầy và ôn lại kỷ niệm cũ. Đối với tôi thầy luôn là một người thầy đáng kính nhất, người đã giúp chúng tôi trưởng thành và có được ngày hôm nay.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )