Môn Văn Lớp: 11 Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 200 từ) trình bày suy nghĩ của mình về người thầy, người cô mà anh/chị ấn tượng nhất

Question

Môn Văn Lớp: 11 Giúp em bài này với ạ: Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 200 từ) trình bày suy nghĩ của mình về người thầy, người cô mà anh/chị ấn tượng nhất No copy trên mạng nha. Em xin cảm ơn mọi người ạ

in progress 0
Kylie 2 tháng 2022-04-01T00:12:38+00:00 2 Answers 0

Answers ( )

  1. Một đời người – một đồng sông 

    Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ

    “Muốn qua sông phải lụy đò” 

    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa. 

    Trong cuộc sống, chắc ai ai cũng ngỡ rằng chỉ có cha mẹ là cho ta tình cảm nhiều nhất. Nhưng đến khi được cắp sách tới trường thì ta mới nhận ra, ngoài cha mẹ thì thầy cô chính là người truyền cho chúng ta những tri thức, dạy chúng ta những điều hay lẽ phải, yêu thương chúng ta như chính con cái trong nhà.

    Đúng vậy! Đối với tôi, Cô Phương là người đã dạy chúng tôi – là người đưa chúng tôi đến bến đò bên kia . 

    Tôi rất cảm ơn cô vì đã được học cô. Trong những năm tháng vừa qua, chúng em đã làm cô thất vọng rất nhiều. Nhưng chúng em đã nhận ra lỗi lầm này và mong cô tha thứ. Cảm ơn cô đã hiến dâng cả cuộc đời này vì chúng em. Cảm ơn cô đã cho chúng em những năm tháng tuyệt vời. Cảm ơn cô đã cho chúng em những năm tháng vui buồn , … 

    Dù mệt nhọc, nóng bức, cô vẫn nhiệt tình dạy dỗ chúng em, quan tâm chúng em. những lần chúng em bị điểm kém, cô đã nhắc nhở chúng em. Nhưng chúng em lại không nghe. Giờ đây , chúng em cũng đã hiểu tất cả cô làm cũng vì muốn tốt cho tương lai của chúng em . Em rất cảm ơn cô. Hơn thế, con sẽ luôn ghi nhớ công lao của cô. Dù giờ đây em đã phải xa mái trường , xa thầy cô, xa bạn bè nhưng em sẽ không bao giờ quên đi những kí ức đẹp đe, tuyệt với này. Và trong lòng tôi vẫn luôn nhớ về những nụ cười, những tiếng nói của cô – đưa tôi đến bến đò bên này. Cảm ơn cô ! Tôi sẽ không bao giờ quên công lao to lớn này của cô.

    $NO$ $COPY$ 

    https://hoidap247.com/cau-hoi/962115

  2. Cho đến giờ tôi vẫn không thể quên được cô Thanh Mai, cô giáo đã dìu dắt tôi trong suốt những năm lớp một, lớp hai. Đối với tôi, cô giống như người mẹ thứ hai vậy.

    Hình ảnh của cô tôi còn nhớ như in. Dáng cô hơi gầy, cao dong dỏng. Mái tóc đen óng, xõa ngang vai. Cô có khuôn mặt trái xoan, rất xinh. Nhưng tôi nhớ nhất là ánh mắt dịu dàng, chứa đầy tình yêu thương của cô.

    Nhớ lại hồi mới bước vào lớp một, tôi còn là một cô bé rụt rè, nhút nhát. Lúc đó, tôi chỉ biết ngồi một chỗ, chẳng dám nói chuyện hay vui đùa với ai. Và rồi cô đến bên tôi, an ủi động viên tôi làm quen với các bạn. Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng. Và tôi đã có thể hòa đồng với các bạn.

    Hồi đó, tôi vẫn còn quá bé, chỉ thấy cô sao mà giống cô tiên trong truyện cổ tích thế. Lúc nào cô cũng nở nụ cười với tôi, ánh mắt cô như động viên tôi. Những lúc tôi có chuyện buồn, cô lại đến bên an ủi tôi, cô luôn biết cách làm tôi vui hơn. Rồi có khi tôi mắc lỗi, cô cũng không mắng mỏ gì mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.

    Chính vì vậy mà tôi vô cùng yêu quý cô. Có chuyện gì buồn hay vui, tôi đều kể cho cô nghe. Tôi vốn luôn cố gắng học thật tốt, thật ngoan để cô vui lòng. Thật vui biết bao mỗi lần được nghe cô khen.

    Nhưng có một chuyện mà tôi luôn nhớ mãi. Hồi đó tôi mắc một khuyết điểm, đó là chữ tôi vô cùng xấu. Lúc nào tôi cũng bị điểm kém môn chính tả. Cô giáo đã nhiều lần nhắc nhở nhưng tôi vẫn cứ chứng nào tật ấy. Cô giáo đã rất buồn và tôi nhận ra điều đó trong mắt cô. Tôi thấy mình đã có lỗi rất lớn, đã làm cho cô buồn. Tôi rất hối hận. Vậy là từ đó, tôi quyết tâm luyện chữ cho thật tốt. Và rồi chữ tôi đã được xếp vào hàng nhất nhì trong lớp. Thấy tôi tiến bộ, cô cũng rất vui.

    Rồi còn biết bao kỉ niệm đối với cô. Cô đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải. Đương nhiên tình thương của cô không phải chỉ dành cho riêng tôi mà cô coi tất cả học sinh chúng tôi như là con của mình vậy. Cô rèn cho chúng tôi những thói quen tốt và sửa cho chúng tôi những thói quen xấu. Chưa bao giờ cô nói gắt với chúng tôi một lời nào, bao giờ cô cũng dịu dàng chỉ bảo chúng tôi.

    Bây giờ tôi đã lớn, ít nhất cũng đủ lớn để có thể hiểu được những công lao to lớn của cô đối với tôi. Tuy bây giờ tôi không còn học cô nữa nhưng tôi cũng chưa bao giờ quên cô và sẽ không bao giờ quên cô. Cô sẽ mãi mãi là cô tiên tốt bụng trong kí ức tuổi thơ của tôi.

Leave an answer

20:2+1-4x3-12:4 = ? ( )